PENDING
Edit word
Peer-review 🕵🏽♀📖️️️️
Contributions 👩🏽💻
Resources
Labeled content
EmojisImages
Videos
Storybook paragraphs containing word (94)
"Cả nhà ngạc nhiên lắm: “Sinh nhật ai? Hôm nay đâu phải sinh nhật Bon?”"
Sinh nhật Bơ
"“Không phải hạt lúa đâu nhỉ. Cháu nhìn xem, những cánh đồng mênh mông. Bà thích trồng ra lúa gạo thôi!”"
Cái Hạt Đi Lạc
"“Không phải hạt cây ăn quả. Cha không trồng trong vườn cây ăn quả được.”"
Cái Hạt Đi Lạc
"Cũng không phải hạt vú sữa hay hạt mãng cầu."
Cái Hạt Đi Lạc
"Cũng không phải hạt dưa leo xanh mát, hạt khổ qua đắng thanh, hạt cà chua ngọt lành."
Cái Hạt Đi Lạc
"-Không phải đâu, đó chỉ là những tảng đá thôi."
Sóc con đi học
"Mái nhà của chúng ta đang phải trả một cái giá rất đắt."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta
"Đầu tiên mình phải xài đất thật xốp, tiếp theo là gieo hạt. Trong sách ghi rõ thể mà!"
Đậu Đỏ Ơi
"- Cậu phải cho cây uống nhiểu nước vào thì cây mới khỏe mạnh!"
Đậu Đỏ Ơi
"- Giống như tụi mình phải chăm uống sữa thì mới mau lớn!"
Đậu Đỏ Ơi
"- Bạn phải uống thật nhiều nước nhé! Phải uống thật nhiều nước thì mới mau lớn, Đậu Đỏ ạ!"
Đậu Đỏ Ơi
"- Ơ, Trà ơi, không phải thế đâu!"
Đậu Đỏ Ơi
"- Con phải xin lỗi cả bản Sách nữa, vì con đã bỏ rơi bạn ấy, dù bạn ấy rất cần thiết cho Đậu Đỏ của con."
Đậu Đỏ Ơi
"Để xây một ngôi nhà, bạn phải tìm nguyên liệu. Để tìm nguyên liệu, bạn phải nhìn xung quanh."
Ngôi nhà tuyệt nhất
"Trước khi xây nhà mình, bạn phải biết muốn nó làm gì."
Ngôi nhà tuyệt nhất
"Mặc dù bàn tay phải của Tèo nhỏ hơn bàn tay trái rất nhiều nhưng Tèo vẫn ước mơ trở thành họa sĩ và vẽ những bức tranh thật đẹp."
HỌA SĨ TÈO NHÍ
"Nhưng bàn tay phải của Tèo không cầm được cọ. Nó cứ trơn tuột, rơi khỏi tay cậu."
HỌA SĨ TÈO NHÍ
"Mình phải khám phá mới được!"
Mùa hè kỳ lạ
"-Mây trèo xuống đi. Biển ở xa lắm. Mây phải chờ đến khi học đầy một bụng chữ, đến khi chân cứng như đá mới đến được. Nhưng thầy có một cách..."
Biển Ở Đâu?
"Ôi! Cá to bằng cả cái nhà thì biển phải lớn lắm. Thế mà cái sách bé tí này chứa cả cái biển to. Mây tưởng biển ở đâu xa. Thì ra biển ở ngay trong sách!"
Biển Ở Đâu?
"Chú rùa lớn bắt gặp ánh nhìn của tôi. "Ngạc nhiên à?" chú vui vẻ lầm bầm. "Không cần phải vậy. Ta chỉ là loài rùa da thôi.""
Truyện Loài Rùa
""Sâu thẳm dưới đáy biển," Chú rùa da nói. "Đôi khi ta phải lặn sâu hơn 300 mét mới tìm thấy chúng. Và có khi ta phải đi đến tận vùng biển Canada, vùng nước biển lạnh giá. Không một loài bò sát nào có thể sống sót trong nhiệt độ nước biển như thế.""
Truyện Loài Rùa
""Gần 600 ký đấy, bé con à," Chú rùa da đáp, lấy làm thích thú. "Và ta vô cùng tự hào về bản thân, cả sự mập mạp này. Cái mập này giúp ta chống chọi lại khắc nghiệt trên hành trình di cư. Chà, ta cần phải đi ngay thôi...""
Truyện Loài Rùa
""Chà," Đồi mồi đáp, "Loài Rùa Xanh chỉ ăn cỏ và tảo biển, nên phải mất 30 năm thì bà ấy mới trưởng thành. Tôi và cậu thì lên mười đã được xem là trưởng thành rồi.""
Truyện Loài Rùa
""Ồ rồi chứ, đôi khi cậu phải bò trên dãy san hô để đến được bãi biển," Đồi mồi nói."
Truyện Loài Rùa
"Tôi chợt rùng mình. Tôi rất ghét việc phải bò trên dãy san hô. Cát mềm là thứ duy nhất tôi muốn trườn chiếc bụng mềm của mình lên."
Truyện Loài Rùa
""Đừng lo, cậu không cần phải làm vậy," một bạn rùa biển nói với tôi. "Chúng ta chỉ làm tổ trên bãi biển cát mềm, như những nơi dọc bờ biển Mexico, Costa Rica, và Ấn Độ. Cậu sẽ được tận mắt thấy chúng, khi đến thời điểm...""
Truyện Loài Rùa
"Bất chợt vào một ngày, cứ như vậy, tôi đã trưởng thành và đã đến lúc để khởi hành. Làm sao tôi biết được là đã đến lúc? Tôi cũng không rõ. Có điều gì đó sâu bên trong đã mách bảo tôi. Tôi tự biết rằng mình phải bơi về hướng Bắc cùng tất cả rùa biển khác, dọc theo bờ biển phía đông Ấn Độ cho đến khi chúng tôi đến Orissa, và đẻ trứng của mình trên bãi cát mềm mại nơi đó. Có một chiếc la bàn nhỏ trong đầu tôi sẽ dẫn lối cho tôi."
Truyện Loài Rùa
""Chỉ có 2000 ki-lô-mét thôi," chú rùa quản đồng thủ thỉ, rồi chú bơi theo một hướng khác. Đồ khoe mẽ! Chỉ bởi vì rùa quản đồng như cậu ấy đôi khi phải bơi gần 15.000 ki-lô-mét để đẻ trứng (từ California, bơi xuyên Thái Bình Dương đến đất nước Nhật Bản)! Tôi làm ngơ cậu ấy, tiếp tục ngấu nghiến món cá chuồn khoái khẩu của mình."
Truyện Loài Rùa
"Tuy nhiên, cá mập cũng chẳng thể nguy hiểm bằng những chiếc lưới đánh bắt cá mà chúng tôi phải cố vượt qua."
Truyện Loài Rùa
"Đêm đó, khi tôi đang nằm ở vùng nước nông chờ thuỷ triều dâng lên đúng mức, tôi chú ý có sự khác thường trong cơn gió. Nó mạnh hơn và thổi đến từ một hướng khác. Bất ngờ, tôi chợt nhận ra rằng đang có hàng trăm, không, phải là hàng ngàn con rùa khác đang đợi làm tổ như tôi. Tôi đã biết rằng rất nhiều loài rùa biển cũng sẽ bơi quanh vùng biển Gahirmatha để đợi làm tổ, nhưng tôi chưa từng thấy số lượng lớn đến như này."
Truyện Loài Rùa
"Ngày mai mình phải cải trang mới được.”"
TIỆM BÁNH CỦA HỔ
"Bác Gấu tặng Hươu con chiếc ô để mang về cho mẹ. Thế là từ nay mẹ Hươu không phải làm việc dưới nắng nóng nữa."
Nắng Ơi Là Nắng
"...vì cây thì chẳng phải ngủ trưa."
Xanh thật là xanh
"Xanh phải làm sao bây giờ?"
Xanh thật là xanh
"Na hoảng hốt bảo tớ phải trốn mau."
Tớ Phải Trốn Thôi!
"Đúng, tớ phải trốn thôi!"
Tớ Phải Trốn Thôi!
"Tớ phải làm gì đây?"
Tớ Phải Trốn Thôi!
"Tớ biết rồi! Tớ quyết định phải hành động!"
Tớ Phải Trốn Thôi!
"Rimi đòi hết quyển này đến quyển khác và cuối cùng thì lấy sạch. Jitu nghĩ thầm: "Thế này thì không ổn. Mình phải làm sao đây?""
Cuốn sách màu đỏ của Rimi
"– Không phải, đó là củ hành tây. Cà chua phải vừa tròn, vừa có màu đỏ chứ!"
Quả cà chua
"– Thế đúng là quả này phải không mẹ?"
Quả cà chua
"– Không phải Cua, Cua nằm dưới vỏ sò rồi! Nhưng nhìn kìa... – Lá la,nhìn dấu chân vòng vèo này!"
Dấu chân kỳ lạ
"Không phải Cua, Cua nằm dưới vỏ sò rồi! Không phải Thằn lằn, Thằn lằn nằm trong đống đá... Nhưng nhìn kìa... – A ha, dấu chân hình mũi tên!"
Dấu chân kỳ lạ
"Không phải Cua, Cua nằm dưới vỏ sò rồi! Không phải Thằn lằn, Thằn lằn nằm trong đống đá... Không phải Chim, Chim trú trong đống củi... Nhưng, nhìn kìa... – Kìa chị ơi, có dấu chân tròn tròn!"
Dấu chân kỳ lạ
"Đến giờ phải về..."
Anh em nhà tớ
"Ngày xưa, muông thú sống trong rừng già, lúc nào cũng tối tăm và ẩm ướt, không thể phân biệt được sáng hay chiều, mưa hay nắng. Chim Gõ Kiến phải đi tìm xem ai có thể gọi được Mặt Trời, nhưng Công còn bận mua, Liếu Điếu bận cãi nhau, Chích Chòe mải hót…"
Tiếng gọi Mặt Trời
"- Bố của con đâu rồi? Cuối cùng mẹ phải nói Điều khó nói từ lâu:"
Gà con tìm bố
"Hôm nay, mẹ vắng nhà nên Chuột Chít đành phải tự đi mua bánh. Nhưng tiệm bánh hôm nay đóng cửa, Chuột Chít đành phải ôm cái bụng rỗng không trở về."
Chuột Chít tham ăn
"- Xin lỗi không thôi hả? Ít nhất cũng phải đền ta cái bánh khác chứ! - Anh Mèo làm ra vẻ nghiêm khắc bảo Chuột Chít. Nghe vậy, Chuột Chít càng run rẩy, sợ hãi, xin lỗi rối rít. Thấy bộ dạng Chuột Chít như vậy, anh Mèo thương tình nói: - Anh đùa thôi, nhưng phải nhớ lần sau không được như vậy nữa nhé!"
Chuột Chít tham ăn
"Gà Mơ thấy ngứa mắt: "Được bà chăm sóc thế lại còn lắm chuyện!" Gà Mơ bèn mổ cho Gà Đuôi Cong một cái rồi bảo: "Em nhõng nhẽo quá! Sao cứ để bà phải dỗ dành mãi thế?""
Bà của Gà Mơ
"– Ôi con phải đưa Miu Miu ra khỏi máy giặt ngay!"
Siêu nhân cứu mèo
"–Tun Tun đi đâu nhỉ? – Hay nó bị ai bắt rồi? – Ôi, thế thì phải về bảo với mẹ thôi! Thế là cả bọn kéo nhau về nhà Tít."
Đi tìm Tun Tun
"Có một chú Dê con mập mạp, đỏm dáng. Được bố mẹ cưng chiều, Dê con không phải làm gì, suốt ngày rong chơi thỏa thích."
Bộ râu của Dê con
"Bầy Cừu quyết định thử xem có phải Dê bác không. Họ hỏi: - Xin cho chúng tôi biết cái gì đang phủ trên đỉnh núi kia? - À… à… Đó là… là khói đấy!"
Bộ râu của Dê con
"Bầy Cừu cười ầm lên: - Nhầm rồi! Đó là mây chứ đâu phải khói! Cừu anh lại chỉ vào ruộng lúa hỏi tiếp: - Kia là cánh đồng gì? - Đồng cỏ chứ còn gì nữa mà phải hỏi!"
Bộ râu của Dê con
"Anh em Cừu cười nghiêng ngả: - Bỏ râu giả ra thôi! Không phải Dê bác rồi. Dê bác thông thái điều gì cũng biết cơ!"
Bộ râu của Dê con
"Bọ rùa không phải là bướm. Nó là một loại côn trùng khác."
Bọ rùa
"Bọ rùa là loài côn trùng cánh tròn, chứ không phải cánh dẹt."
Bọ rùa
"Đây là loài côn trùng nhỏ, chứ không phải là loài côn trùng lớn."
Bọ rùa
"Cún phải giúp Miu thôi. Cún đỡ Miu xuống."
Miu và Cún: Miu đâu rồi nhỉ?
"“Veha chậm thôi, con đang ăn nhanh quá đấy,” mẹ cậu nhắc nhở. Cậu xúc thêm một thìa đầy bỏ vào miệng. “Nhưng con phải gặp Akra ở trường. Con muốn đến đó sớm để xem các bạn khác chuẩn bị. Chúng con phải thắng cuộc thi này để còn được đi tham quan sân bay và máy bay!”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"“Con biết rồi ạ,” Veha nói to khi cậu lao ra khỏi nhà, bỏ lại đống lộn xộn trên bàn. Veha không muốn đến muộn. Cậu phải nói với Akra rằng hôm nay là một ngày tuyệt vời để thử nghiệm mẫu thiết kế máy bay giấy cánh ngắn phản lực siêu tốc của hai đứa."
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"“Nhưng bọn cháu nên chọn chiếc máy bay nào để tham gia cuộc thi ạ?” Veha hỏi chú Borey. “Các phi công luôn phải xem xét điều kiện thời tiết và điều chỉnh kế hoạch cho phù hợp,” chú Borey đáp. “Chiếc cánh dài của máy bay siêu lượn sẽ tạo ra nhiều lực nâng hơn,” Akra nói. “Chúng ta đã biết đấy là cách để chiếc máy bay bay ổn định trên bầu trời!”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"Nhưng chẳng phải đây cũng là nhà của chim sẻ đang sống trong lỗ nhỏ của ngôi nhà ư?"
Nhà này của ai thế?
"Chẳng phải đây cũng là nhà của chim sáo đang ở trên mái nhà ư?"
Nhà này của ai thế?
"Nhưng chẳng phải đây cũng là nhà của chú gà trống đang ở trong chuồng hay sao?"
Nhà này của ai thế?
"Chẳng phải đây là nhà của chị én đang sống ở ngay phía ngoài cửa kia ạ?"
Nhà này của ai thế?
"Chẳng phải đây cũng là nhà của chú chim bồ câu trên cành cây kia hay sao?"
Nhà này của ai thế?
"Chẳng phải đây cũng là nhà của bầy ong ở trong tổ hay sao?"
Nhà này của ai thế?
"Chẳng phải đây cũng là nhà của chú mèo hay đuổi chuột kia ư?"
Nhà này của ai thế?
"Chẳng phải đây cũng là nhà của những cô bò đang ở ngoài chuồng kia hay sao?"
Nhà này của ai thế?
"Nhảy thật cao! Cao hơn! Cao nữa! Nhưng vẫn không với tới. Ôi, Thỏ biết phải làm sao?"
Không được rung chuông!
"Từ từ, Hổ phải đọc thông báo đã. "KHÔNG ĐƯỢC RUNG CHUÔNG." Dòng chữ viết. "Sao lại không được rung chuông?" Hổ tò mò."
Không được rung chuông!
"Nhảy, nhảy, nhảy! Chạy, chạy, chạy! Hổ và Thỏ phải tìm cách thoát thân thôi."
Không được rung chuông!
"Nếu như con mèo không bị mắc trên cây thì em đã không phải bắc thang trèo lên cứu nó."
Lỗi tại con mèo!
"Nếu em không phải bắc thang để trèo lên cứu con mèo thì em đã không phải sửa cái thang. Và nếu không phải sửa cái thang thì em đã không đánh thức em bé nhà em."
Lỗi tại con mèo!
"Nếu em không đánh thức em bé thì mẹ em đã không phải vội vàng chạy ra khỏi bếp. Nếu mẹ không phải vội vàng chạy ra khỏi bếp thì con khỉ không thể vào được trong bếp."
Lỗi tại con mèo!
"Nếu con khỉ không lẻn vào nhà em thì đồ ăn sẽ không bị nó chén hết. Mà nếu đồ ăn không bị khỉ chén hết thì bố em đã không phải đi mua bánh mì roti và cà ri gà tại cửa hàng trà."
Lỗi tại con mèo!
"Cả hội đều biết rằng Tê giác chỉ có thể ra được lá với bàn chân to tướng của mình. Vì vậy, chúng đều cố ý ra kéo. Và thế là Tê giác phải làm người đi tìm."
Trốn Tìm
"Cuối cùng, chỉ còn lại Thằn lằn. Tê giác không thể tìm thấy cậu ấy ở bất cứ đâu. Những con vật khác trêu chọc, "Cậu sẽ phải tìm rất rất khó khăn đấy!""
Trốn Tìm
"Cuối cùng, Tê giác cúi đầu nhìn xuống hồ. Đột nhiên, cô bé kêu lên, "Tắc kè! Tớ đã tìm thấy cậu!" Tắc kè cười toe toét. "Tớ đã trốn ngay trên sừng của cậu đây này! Khá thiên tài, phải không nào?""
Trốn Tìm
"Tê Giác cười. Giờ thì cô bé không còn cảm thấy ngại ngùng nữa. "Bây giờ đến lượt tớ đi trốn còn các cậu phải đi tìm tớ. Tớ đã biết mình sẽ trốn ở đâu rồi!""
Trốn Tìm
"Đến cuối đường, Thỏ Nâu gặp bác Nhím. Bác Nhím già đến nỗi phải chống gậy đi."
Tớ chính là Thỏ đây!
"Dập dờn trôi nổi, trái tới phải Lờ lững tầng không, lật ngả nghiêng, Đảo hướng, chuyển mình, qua rồi lại Bay vào vũ trụ, sợ mà vui!"
Chuyến du hành mừng sinh nhật
"Không lãng phí thời gian quý giá, Tôi gồng mình dậy sớm vệ sinh. Đánh răng, rửa mặt, đâu thể bỏ Dù phải nuốt cả kem vào mồm!"
Chuyến du hành mừng sinh nhật
"Bạn biết không? Bạn cần ngồi bên trong tên lửa để đi vào vũ trụ. Có nhiều loại tên lửa khác nhau, nhưng loại phổ biến nhất là loại mà Gon và con mèo của cô ấy đi vào. Tên lửa đưa họ đến Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS), là nhà của Gon trong không gian suốt hai tháng. Họ sử dụng một tàu vũ trụ tên là Soyuz để trở về Trái Đất từ ISS. Có cả tàu vũ trụ đi từ Trái Đất lên ISS chở thực phẩm và nước đóng gói đặc biệt, và 16 thứ khác mà các phi hành gia cần để sống ở đó. Gon phải cẩn thận với việc sử dụng nước bên trong trạm vũ trụ. Mỗi giọt nước đều rất quý giá."
Chuyến du hành mừng sinh nhật
"Gon và các vật thể khác bên trong ISS lơ lửng như bóng bay. Bất cứ thứ gì không được cố định lại sẽ trôi nổi vì chúng dường như trở nên không trọng lượng trong không gian. Điều này xảy ra bởi vì chính trạm vũ trụ và mọi thứ bên trong nó luôn rơi rất nhanh về phía Trái Đất. Chính việc rơi với tốc độ nhanh này khiến Gon cảm thấy không trọng lượng. Nhưng nếu chúng đang rơi, tại sao mọi thứ không rơi xuống Trái Đất? Đó là bởi vì hành tinh của chúng ta có hình tròn, cũng như ISS và mọi thứ bên trong nó liên tục rơi xuống, bề mặt Trái Đất cong tròn khỏi chúng và chúng không bao giờ chạm tới mặt đất. Không có vòi nước bên trong ISS vì nước không thể chảy xuống trong môi trường không trọng lượng. Vì vậy, Gon phải dùng một loại dầu gội đặc biệt không cần gội lại, và cô bé cũng nuốt luôn cả kem đánh răng của mình. Nếu Gon để hở một túi nước do nhầm lẫn, các giọt nước sẽ trôi nổi khắp trạm vũ trụ và kết hợp lại tạo thành một quả cầu nước lớn."
Chuyến du hành mừng sinh nhật
"Mai bật cười: "Đừng lo, tớ sẽ đền cậu một chiếc mới tinh." Nhưng Hoa quả quyết: "Tớ chỉ muốn chiếc váy này thôi! Cậu phải thay đổi câu chuyện trước khi lễ hội kết thúc." "Mọi thứ sẽ theo ý cậu" - Mai cười tinh quái và tiếp tục viết..."
Chiếc váy lễ hội
"Hoa nhảy ra khỏi câu chuyện một lần nữa với vẻ mặt tràn đầy thất vọng, "Tay của tớ đã rã rời vì phải quay tay cầm, vậy mà khi chiếc váy vừa khô thì cậu lại khiến trời mưa. Giờ thì tớ sẽ bỏ lỡ buổi lễ hội mất thôi!""
Chiếc váy lễ hội
"Hoa nhảy ra khỏi câu chuyện, khuôn mặt đỏ bừng, "Tớ muốn chụp ảnh cùng bạn bè để giữ kỷ niệm về lễ hội. Nhưng bây giờ váy của tớ phủ đầy bánh! Cậu phải làm gì đi chứ!" "Tớ có ý này..." Mai đáp lời với một cái nháy mắt."
Chiếc váy lễ hội
"Mai chờ Hoa quay lại câu chuyện, nhưng cô không chịu. Cuối cùng, đã đến giờ Mai phải đi học. Sau khi trở về nhà, ăn tối, đi ngủ, rồi thức dậy, Mai thấy Hoa vẫn ngồi trên cuốn sách và đang ăn kẹo!"
Chiếc váy lễ hội
"Diệp không thể bị sổ mũi ngày hôm nay được! Cô bé phải đi ĐÁ BÓNG! Đây là trận chung kết tranh Cúp Bóng đá Nổi tiếng!"
Sổ mũi
"Bà Cá Sấu hỏi: "Có phải con tên là Ghum Ghum không?""
Chuyến phiêu lưu vẻ vang của Ghum Ghum