PENDING
Edit word
Peer-review 🕵🏽♀📖️️️️
Contributions 👩🏽💻
Resources
Labeled content
EmojisImages
Videos
Storybook paragraphs containing word (46)
"Nhưng “đô” nhất chính là cậu Mỏ Sừng."
Bươm Bướm và Mỏ Sừng
"Munia thấy hai người vừa đi vừa cầm theo cần câu. "Chúng tớ đang đi ra ao câu cá đây. Nếu cậu thích thì đi cùng bọn tớ nhé.""
"Cá của tớ!" "Không, cá của tớ chứ!
"Tèo chán nản muốn bỏ cuộc. Nhưng bất chợt cậu nhìn ra một hình dáng ngộ nghĩnh."
HỌA SĨ TÈO NHÍ
"Rồi cậu điểm thêm các chấm màu cam. Chà, chú hươu cao cổ kìa!"
HỌA SĨ TÈO NHÍ
""Chà," Đồi mồi đáp, "Loài Rùa Xanh chỉ ăn cỏ và tảo biển, nên phải mất 30 năm thì bà ấy mới trưởng thành. Tôi và cậu thì lên mười đã được xem là trưởng thành rồi.""
Truyện Loài Rùa
""Cậu có biết," cậu ấy tiếp tục, "khi bà ấy muốn làm tổ đẻ trứng, bà ấy sẽ di cư đến hòn đảo nằm giữa đại dương không? Với đầm phá trong xanh, cát trắng, nơi đó rất đẹp...""
Truyện Loài Rùa
""Ồ rồi chứ, đôi khi cậu phải bò trên dãy san hô để đến được bãi biển," Đồi mồi nói."
Truyện Loài Rùa
""Đừng lo, cậu không cần phải làm vậy," một bạn rùa biển nói với tôi. "Chúng ta chỉ làm tổ trên bãi biển cát mềm, như những nơi dọc bờ biển Mexico, Costa Rica, và Ấn Độ. Cậu sẽ được tận mắt thấy chúng, khi đến thời điểm...""
Truyện Loài Rùa
""Chỉ có 2000 ki-lô-mét thôi," chú rùa quản đồng thủ thỉ, rồi chú bơi theo một hướng khác. Đồ khoe mẽ! Chỉ bởi vì rùa quản đồng như cậu ấy đôi khi phải bơi gần 15.000 ki-lô-mét để đẻ trứng (từ California, bơi xuyên Thái Bình Dương đến đất nước Nhật Bản)! Tôi làm ngơ cậu ấy, tiếp tục ngấu nghiến món cá chuồn khoái khẩu của mình."
Truyện Loài Rùa
"Hươu con đã thổi hết lửa trong bụng ra nên bây giờ cậu khỏe lại rồi."
Nắng Ơi Là Nắng
"Na biết tớ sợ bị vỡ, nên cậu ấy hết sức cẩn thận."
Tớ Phải Trốn Thôi!
"Bất chợt, Jitu nhớ ra là bố đã từng dạy cậu cách làm một cuốn sách. Jitu quyết định sẽ làm một cuốn sách tặng cho Rimi. Làm xong, cậu gọi Rimi: "Rimi ơi, anh có bất ngờ cho em này!""
Cuốn sách màu đỏ của Rimi
"– Các cậu ơi, xem Tun Tun đang thả diều kìa! – A, Diều Chim hót! U… u…"
Thị trấn Diều Bay
"– Các cậu nhìn xem, tớ đang bay như diều đây này! – Tít hét lên. Ồ giờ thì có cả một thị trấn diều bay trên bãi biển."
Thị trấn Diều Bay
"Út Mơ đang vội vã đuổi theo các bạn thì gặp Cáo con. Cáo con cười tinh quái rồi đưa cho Út Mơ chùm bóng bay và bảo: "Những quả bóng này sẽ giúp cậu bay nhanh đến nơi""
Gà Mơ đi hội
"Bò thở phì phò bảo Lợn: - Trời sụp đến nơi rồi, cậu mau chạy đi!!"
Nỗi sợ của Thỏ Con
"– Xoài ơi, cậu có thấy Tun Tun đâu không? Tớ tìm khắp nơi mà chẳng thấy! – Để tớ tìm giúp cho! – Xoài nói. – Em nữa! – Chi Chi gọi với theo."
Đi tìm Tun Tun
"Bọ rùa ơi, làm thế nào mà cậu có những đốm đen vậy?"
Bọ rùa
"Veha thức dậy thật sớm và nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời thật tĩnh lặng và trong xanh. Quả là một ngày đẹp trời để bay! Cả tuần vừa rồi, Veha và bạn của cậu là Akra đã thử nghiệm những bản thiết kế máy bay giấy và cuối cùng họ đã tìm ra bản tốt nhất dành cho cuộc thi ngày hôm nay."
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"“Veha chậm thôi, con đang ăn nhanh quá đấy,” mẹ cậu nhắc nhở. Cậu xúc thêm một thìa đầy bỏ vào miệng. “Nhưng con phải gặp Akra ở trường. Con muốn đến đó sớm để xem các bạn khác chuẩn bị. Chúng con phải thắng cuộc thi này để còn được đi tham quan sân bay và máy bay!”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"“Con biết rồi ạ,” Veha nói to khi cậu lao ra khỏi nhà, bỏ lại đống lộn xộn trên bàn. Veha không muốn đến muộn. Cậu phải nói với Akra rằng hôm nay là một ngày tuyệt vời để thử nghiệm mẫu thiết kế máy bay giấy cánh ngắn phản lực siêu tốc của hai đứa."
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"“Nhưng...” Akra định nói. “Dù sao đi nữa, chiếc máy bay cánh dài trông không ổn đâu,” Veha ngắt lời bạn. “Chán! Cậu không bao giờ nghe tớ cả,” Akra hét lên. “Tớ không chơi nữa!” “Được thôi, bỏ đi,” Veha tức giận. “Tớ cũng chẳng cần cậu nữa.”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"Vài phút sau, Veha lo lắng bước tới vạch xuất phát. Những chiếc máy bay giấy khác đang nằm rải rác trên cỏ. Tất cả đều đâm xuống bãi cỏ! “Akra, cậu vốn có một cú phóng rất tuyệt mà,” Veha nói. “Cậu có muốn thử phóng chiếc máy bay của bọn mình không?” “Có!” Akra reo lên thích thú."
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"Còn Vẹt lại tự tin ẩn mình trên một cành cây. Nhưng lông của ấy rất sáng nên việc tìm ra cậu ấy dễ ợt. Thế là Tê giác đã tìm thấy một nửa số động vật tham gia trò chơi rồi!"
Trốn Tìm
"Cuối cùng, chỉ còn lại Thằn lằn. Tê giác không thể tìm thấy cậu ấy ở bất cứ đâu. Những con vật khác trêu chọc, "Cậu sẽ phải tìm rất rất khó khăn đấy!""
Trốn Tìm
"Cuối cùng, Tê giác cúi đầu nhìn xuống hồ. Đột nhiên, cô bé kêu lên, "Tắc kè! Tớ đã tìm thấy cậu!" Tắc kè cười toe toét. "Tớ đã trốn ngay trên sừng của cậu đây này! Khá thiên tài, phải không nào?""
Trốn Tìm
"Tê Giác cười. Giờ thì cô bé không còn cảm thấy ngại ngùng nữa. "Bây giờ đến lượt tớ đi trốn còn các cậu phải đi tìm tớ. Tớ đã biết mình sẽ trốn ở đâu rồi!""
Trốn Tìm
"Khỉ con liền cười phá lên. "Tớ nghĩ cậu là khỉ cơ đấy vì cậu có màu nâu giống tớ. Cậu chả giống thỏ chút nào.""
Tớ chính là Thỏ đây!
"Thỏ Nâu rất bối rối nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục đi dạo. Ngay lúc đó, cậu bắt gặp Sóc. Sóc rủ, "Trèo lên cây và chơi cùng với tớ đi." Thỏ Nâu liền trả lời, "Loài thỏ như tớ không trèo cây đâu.""
Tớ chính là Thỏ đây!
""Nhưng cậu có màu nâu giống loài sóc mà," Sóc bật cười. Thỏ Nâu ngày càng bối rối nhưng vẫn tiếp tục đi dạo."
Tớ chính là Thỏ đây!
""Tớ chả tin cậu đâu. Cậu màu nâu mà, vì vậy cậu cũng là chuột. Tớ không muốn nói chuyện với kẻ dối trá", bạn Chuột trả lời. Thỏ Nâu òa khóc, lòng đầy băn khoăn. Liệu mình vẫn còn là Thỏ Nâu chứ?"
Tớ chính là Thỏ đây!
"... nhưng cậu không thể ngủ được nếu thiếu bạn gối ôm."
Gối ôm đâu nhỉ?
"Mai dụi mắt không tin nổi. "Làm sao cậu có thể bước ra khỏi câu chuyện được thế?" "Tớ cũng không rõ lắm. Tớ chỉ biết tớ rất tức giận vì cậu đã làm bẩn chiếc váy của tớ!" Hoa đáp."
Chiếc váy lễ hội
"Mai bật cười: "Đừng lo, tớ sẽ đền cậu một chiếc mới tinh." Nhưng Hoa quả quyết: "Tớ chỉ muốn chiếc váy này thôi! Cậu phải thay đổi câu chuyện trước khi lễ hội kết thúc." "Mọi thứ sẽ theo ý cậu" - Mai cười tinh quái và tiếp tục viết..."
Chiếc váy lễ hội
"Hoa lại nhảy ra khỏi câu chuyện một lần nữa, phừng phừng tức giận: "Chiếc váy của tớ vẫn bị bẩn!" Mai phản kháng: "Sao cậu lại nhảy ra thế? Cậu làm trang sách bị ướt sũng rồi!" Hoa đáp: "Giặt váy của tớ như vậy thì mất cả ngày mới xong. Thế thì lễ hội tàn rồi còn đâu." Mai đáp lại cũng không vừa: "Vậy cậu mặc chiếc váy khác đi." Hoa khăng khăng: "Không bao giờ, tớ chỉ muốn mặc chiếc váy này thôi!" Mai bặm môi, nhíu lông mày và quay lại viết tiếp..."
Chiếc váy lễ hội
"Hoa nhảy ra khỏi câu chuyện một lần nữa với vẻ mặt tràn đầy thất vọng, "Tay của tớ đã rã rời vì phải quay tay cầm, vậy mà khi chiếc váy vừa khô thì cậu lại khiến trời mưa. Giờ thì tớ sẽ bỏ lỡ buổi lễ hội mất thôi!""
Chiếc váy lễ hội
""Vậy thì cậu hãy chọn một chiếc váy khác," Mai gợi ý. "Cậu có rất nhiều váy mà.""
Chiếc váy lễ hội
"Nhưng Hoa vẫn cứng đầu. "Tớ sẽ không quay lại câu chuyện nếu cậu không sửa váy cho tớ!""
Chiếc váy lễ hội
""Còn tớ sẽ không kết thúc câu chuyện cho tới khi cậu làm vậy," Mai trả lời."
Chiếc váy lễ hội
"Mai ghé gương mặt mình sát cạnh khuôn mặt Hoa. "Tại sao cậu lại chỉ muốn chiếc váy này thôi chứ? Mình sẽ cho cậu những chiếc váy màu đỏ, màu trắng, những chiếc váy đính hoa hồng hoặc hình ngôi sao. Chúng mới đẹp làm sao.""
Chiếc váy lễ hội
""Ý cậu là các nhân vật trong những câu chuyện khác của tớ ư?""
Chiếc váy lễ hội
"Tích tắc! Tích tắc! Henry liên tục trở mình, trằn trọc mãi mà không ngủ được. Tiếng đồng hồ tích tắc khiến cậu ấy phát bực. Cậu không thể ngủ yên với thứ âm thanh này."
Chuyến du hành thời gian
"Kim Giây vùng dậy, tóm lấy Henry rồi kéo cậu vào trong chiếc đồng hồ. Vèo!"
Chuyến du hành thời gian
"Bỗng nhiên, một nhóm người lạ mặt tiến lại gần và ném giáo về phía Henry. Chỉ một giây trước khi mũi giáo chạm vào da cậu, Kim Giây kéo cậu tới một khoảng không gian và thời gian khác. Vèo!"
Chuyến du hành thời gian
"Đột ngột, Henry chạm chân lên một bề mặt gồ ghề. Cậu nhìn xuống và thấy hai cái bánh răng khổng lồ đang chuyển động chầm chậm. "Bọn mình đang ở đâu vậy?" Cậu hỏi Kim Giây. "Ta đang ở trong Big Ben, tháp đồng hồ nổi tiếng nhất thế giới." Henry thích thú nhảy nhót trên những bánh răng. Bỗng nhiên, một chiếc dây giày của cậu bị mắc lại."
Chuyến du hành thời gian
"Buổi sáng hôm ấy, ti vi đưa tin tháp đồng hồ Big Ben dừng hoạt động lần đầu tiên sau một trăm năm mươi tám (15 8) năm. Đó chính là nơi Henry đánh rơi chiếc giày. Henry không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. "Đây là sự thật ư? Chiếc giày của mình đã bị kẹt trong đồng hồ Big Ben thật á?" Chỉ thời gian mới có thể giúp cậu trả lời… hoặc có lẽ là Kim Giây!"
Chuyến du hành thời gian