Peer-review: PENDING

Edit word

đ ư ợ c

Add letter-sound correspondence launch
Delete
Peer-review 🕵🏽‍♀📖️️️️

Do you approve the quality of this word?



Contributions 👩🏽‍💻
Revision #1 (2025-12-14 14:57)
0x9cf7...3aae
Resources
Labeled content
Emojis
None

Images
None

Videos
// TODO

Storybook paragraphs containing word (118)

"Tháng đầu tiên, tớ được đến trường."
Tớ đi học

"Tháng thứ ba, tớ đã có thể viết được chữ."
Tớ đi học

"Tháng thứ mười một, tớ được học vẽ."
Tớ đi học

"Cuối cùng thứ Bảy cũng đến. Ai cũng được nghỉ ở nhà."
Sinh nhật Bơ

"“Chắc không ra được hoa hồng, hoa lan, hoa sen, hoa cúc đâu!”"
Cái Hạt Đi Lạc

"Bé buồn xo, cầm hạt đi ra vườn. Bé ước gì hỏi được chim: “Hạt gì đây nhỉ?”"
Cái Hạt Đi Lạc

"Loài người đã xuất hiện khoảng 200 ngàn năm. Nhưng trước thế Toàn Tân, chúng ta chưa tốt được như bây giờ. Suốt 11 ngàn năm qua, ta đã phát triển vượt bậc. Chúng ta khám phá ra nông nghiệp, an cư ở các ngôi làng và thị trấn, chúng ta tạo ra nghệ thuật, kiến tạo nên một nền văn minh vĩ đại."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta

"Trong khi thắp lên tia sáng cho sự tiến bộ của loài người, mặt tối của nó cũng đồng thời được bộc lộ: biến đổi khí hậu."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta

"Trái Đất đã rất già. Nó đã hơn bốn tỷ tuổi. Sự sống trên Trái Đất đã bắt đầu từ hơn ba tỷ năm về trước. Làm sao chúng ta biết được điều này? Nhờ những hoá thạch cổ đã có từ thời kỳ đó."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta

"Hoá thạch là gì? Hành tinh này đã là nhà của nhiều thực vật và động vật với sự đa dạng gây choáng váng. Tất cả cây cối và sinh vật, kể cả loài người, chủ yếu được cấu tạo từ cacbon. Khi chết đi, cùng với sự thay đổi của lục địa, phần thân xác còn lại sẽ trở về lòng đất, và nằm dưới đó. Trải qua hàng ngàn năm, chúng hoá thành các dạng của cacbon: than đá, khí ga, dầu mỏ. Đây là cách hoá thạch tích trữ của Trái Đất được hình thành."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta

"Nước uống được sẽ ngày càng khan hiếm."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta

"- Trà ơi, trong sách có ghi rõ là không được tưới cây vào lúc trời nắng nóng."
Đậu Đỏ Ơi

"...Và lúc có hơi sương, lại càng không được tưới nhiều nước nữa! Trà quên đọc tớ rồi à?"
Đậu Đỏ Ơi

"Lều Mông Cổ: được tìm thấy ở Mông Cổ, loại lều này được dựng từ khung gỗ và thảm dày. Các phần của lều đủ nhẹ để chở trên lưng ngựa và bò rừng."
Ngôi nhà tuyệt nhất

"Lều tuyết: được làm từ những cây sào dài và động vật được các bộ lạc thổ dân Bắc Mỹ ẩn giấu, đây là một kiểu nhà khác có thể dễ dàng đóng gói và mang đi khắp nơi!"
Ngôi nhà tuyệt nhất

"Toda dogle: Một túp lều hình nửa thùng gỗ của bộ lạc Toda, chúng được làm từ gậy, tre và rơm. Họ có một lối vào nhỏ để chui vào giúp bảo vệ họ khỏi động vật hoang dã. Người Toda sống ở vùng đồi Nilgiri Nam Ấn Độ."
Ngôi nhà tuyệt nhất

"Tớ sẽ làm những thiết bị có thể đi lại dưới biển. Chúng sẽ được làm từ thép và nhôm, và chúng sẽ đi rất nhanh. Chúng tớ sẽ bơi cùng những đàn cá, cùng cá mập và cả cá voi nữa."
Khi mà tớ lớn lên

"Những kỹ sư lên kế hoạch, thiết kế và xây dựng nên thế giới xung quanh chúng ta. Họ làm ra máy tính, các cỗ máy, các công trình và những nguyên vật liệu giúp cho cuộc sống của chúng ta dễ dàng hơn. Ai đã làm nên cái ti vi ở nhà chúng mình? Ai đã làm ra những chiếc ô tô, xe bus trên đường phố? Ai đã làm ra mấy chụp X quang ở trong bệnh viện? Tất cả chúng được làm ra từ bàn tay của những người kỹ sư."
Khi mà tớ lớn lên

"Làm cách nào để chúng ta giữ các loại rau quả yêu thích được lâu?"
Hashim Cứu Những Quả Xoài

"Chiếc ghế tuyệt nhất trong nhà luôn dành cho mình. Nhưng được nằm trong lòng còn tuyệt hơn í chứ?"
Cô mèo sạch sẽ

"Suỵt... đừng nói với ai là mình đang nấp ở đây đấy. 1... 2... 3... Bắt được mi rồi nhé!"
Cô mèo sạch sẽ

"Nhưng bàn tay phải của Tèo không cầm được cọ. Nó cứ trơn tuột, rơi khỏi tay cậu."
HỌA SĨ TÈO NHÍ

"Các bạn nhỏ được nghỉ học..."
Mùa hè kỳ lạ

"Cuối cùng, cả hai bạn đã giải cứu được công chúa rồi!"
Mùa hè kỳ lạ

"không thấy được đâu."
Biển Ở Đâu?

"-Mế bảo đứng trên cao sẽ nhìn được xa!"
Biển Ở Đâu?

"Ruộng bậc thang: Ruộng được san phẳng thành nhiều bậc như bậc thang ở vùng sườn đồi, sườn núi."
Biển Ở Đâu?

"Thời điểm tôi thức giấc, cũng là lúc mặt trời đã lên. Tôi ngước nhìn xung quanh, tự hỏi bản thân đang ở đâu, và rồi chợt nhớ ra. Tôi là một cô rùa biển con - loài rùa vích - nằm giữa thế giới màu xanh dương bao la, hay còn được biết đến với cái tên đại dương. Bao phủ khắp các hướng là sắc xanh dương và xanh lục, ánh nắng ban mai len lỏi qua những đám mây. Tôi rút chân chèo của mình xuống dưới cơ thể và trôi bồng bềnh trong chốc lát, để mặc dòng chảy cuốn đi."
Truyện Loài Rùa

"Tôi được nghe kể về một vùng đất tuyệt mỹ mang tên Rạn san hô,"
Truyện Loài Rùa

"là chốn thần tiên của đại dương. Họ bảo rằng nơi đó được lấp đầy"
Truyện Loài Rùa

"Đột nhiên, trời tối sầm lại. Một cái bóng to lớn bao phủ lấy tôi. Tôi ngước lên trong hoảng loạn, và chỉ thấy chú rùa lớn nhất từng được thấy trong đời. Mai chú mềm và da trơn nhẵn. Tôi nhìn chằm chằm. Rùa mai mềm ư? Tất cả rùa mà tôi biết đều có mai cứng mà."
Truyện Loài Rùa

"Tôi được gặp cụ Rùa Xanh nơi Rạn san hô. Bạn tôi, Rùa Đồi mồi, với phần miệng cong như mỏ chim ưng, bảo tôi rằng cụ Rùa Xanh đã gần 50 tuổi rồi. "Trời! Lớn tuổi quá!" Tôi nói. "Sao bà ấy trông vẫn trẻ vậy?""
Truyện Loài Rùa

""Chà," Đồi mồi đáp, "Loài Rùa Xanh chỉ ăn cỏ và tảo biển, nên phải mất 30 năm thì bà ấy mới trưởng thành. Tôi và cậu thì lên mười đã được xem là trưởng thành rồi.""
Truyện Loài Rùa

""Ồ rồi chứ, đôi khi cậu phải bò trên dãy san hô để đến được bãi biển," Đồi mồi nói."
Truyện Loài Rùa

""Đừng lo, cậu không cần phải làm vậy," một bạn rùa biển nói với tôi. "Chúng ta chỉ làm tổ trên bãi biển cát mềm, như những nơi dọc bờ biển Mexico, Costa Rica, và Ấn Độ. Cậu sẽ được tận mắt thấy chúng, khi đến thời điểm...""
Truyện Loài Rùa

""Sao tôi biết được thời điểm đó là khi nào?""
Truyện Loài Rùa

"Tôi trải qua những năm tháng hạnh phúc ở Rạn san hô, gặp rất nhiều anh chị em rùa. Ngoài cụ rùa xanh và đồi mồi, tôi còn được gặp rùa quản đồng - loài có chiếc đầu to bự - và rất nhiều loài rùa biển khác giống như tôi."
Truyện Loài Rùa

"Bất chợt vào một ngày, cứ như vậy, tôi đã trưởng thành và đã đến lúc để khởi hành. Làm sao tôi biết được là đã đến lúc? Tôi cũng không rõ. Có điều gì đó sâu bên trong đã mách bảo tôi. Tôi tự biết rằng mình phải bơi về hướng Bắc cùng tất cả rùa biển khác, dọc theo bờ biển phía đông Ấn Độ cho đến khi chúng tôi đến Orissa, và đẻ trứng của mình trên bãi cát mềm mại nơi đó. Có một chiếc la bàn nhỏ trong đầu tôi sẽ dẫn lối cho tôi."
Truyện Loài Rùa

"Tôi bơi cẩn trọng hết sức có thể, cố tránh tất cả những tấm lưới, đặc biệt là tấm lưới kéo kinh hoàng. Tôi lèo lái thoát khỏi tất cả chúng, nhưng vài người bạn của tôi thì không may mắn được như vậy."
Truyện Loài Rùa

"Cuối cùng thì tôi đã đến vùng biển của Gahirmatha, nơi được loài rùa biển chọn làm tổ nhiều hơn hẳn những nơi khác trong vùng đại dương Ấn Độ."
Truyện Loài Rùa

"Chúng tôi luôn làm tổ vào buổi đêm. Tôi luôn đợi cho đến khi thuỷ triều dâng cao lên đôi chút, nhờ vậy tôi sẽ không mất nhiều công sức bò lên bờ. Tôi tiến vào bờ với cơn sóng dập dìu, và cảm nhận đất liền dưới thân tôi lần đầu tiên từ lúc được sinh ra."
Truyện Loài Rùa

"Phía sau bãi biển là một đồi cát lớn cùng vài bụi cây. Tôi được nghe kể về một khu rừng lớn nằm sau bãi biển, nó tên là Bhitarkanika, ngôi nhà của cá sấu nước mặn, rắn hổ mang chúa và muôn loài động vật khác."
Truyện Loài Rùa

"Hai tuần sau, tôi lại sẵn sàng làm tổ tiếp. Mỗi mùa, lượng trứng tôi đẻ sẽ cần hai đến ba lần làm tổ. Tôi luôn được mách bảo rằng việc làm tổ ở cùng một nơi là một lựa chọn đúng đắn. Nơi đó có vẻ tốt và an toàn."
Truyện Loài Rùa

"Cuối cùng, tôi đã tìm được một góc thông thoáng, và đào chiếc tổ của mình. Con rùa cạnh tôi trông rất vội vàng, cô ấy bắt đầu đẻ trứng ngay cả trước khi cô đào xong tổ của mình."
Truyện Loài Rùa

"Không ai thực sự biết tại sao chúng tôi làm vậy. Nhưng làm vậy là cần thiết, bởi hàng triệu con non sẽ chui ra khỏi vỏ cùng lúc. Bằng cách này, rất nhiều sinh vật bé nhỏ sẽ thoát khỏi móng vuốt của loài chim, cua và chó rừng. Ngày nay, dĩ nhiên là chúng tôi còn được loài người trông chừng giúp chuyện này."
Truyện Loài Rùa

"*Trong giai đoạn arribada - có nghĩa là "đến nơi" trong tiếng Tây Ban Nha - hàng ngàn rùa vích lên bờ trong cơn điên cuồng để làm tổ đẻ. Khoa học vẫn chưa lý giải được tại sao chúng lại như vậy."
Truyện Loài Rùa

"Khi tôi rời đi, tôi luôn nghĩ đến những sinh linh bé nhỏ tôi đã để lại. Khoảng 50 đến 60 ngày, trứng sẽ nằm gọn dưới mặt cát, được ánh nắng mặt trời sưởi ấm. Và rồi một ngày, chúng sẽ nở, phá vỡ lớp vỏ bằng phần đầu mỏ. Chúng sẽ nô nức cùng nhau, hàng trăm con non dưới mặt cát, đợi cho mặt trời lặn và lớp cát mát hơn."
Truyện Loài Rùa

"Và rồi, trong đêm đen, vào thời điểm an toàn, chúng sẽ đồng loạt chui ra. Chúng sẽ thấy ánh trăng chiếu trên mặt nước biển, từ đó tìm được hướng nên đi. Mong rằng sẽ không có ánh đèn đường nào khiến chúng lầm tưởng mà đi sai hướng."
Truyện Loài Rùa

"Rùa biển đang trong tình trạng báo động đỏ trên toàn thế giới vì nhiều lý do. Một vài loài rùa bị giết làm thịt, với món ăn phổ biến là súp rùa. Mai của đồi mồi được dùng để làm nguyên liệu chế tạo gọng kính và phụ kiện cho tóc. Rất nhiều trứng rùa và con non là mồi của nhiều loài động vật như chó và quạ. Nhưng mối nguy lớn nhất đến từ việc đánh bắt. Nhiều loài rùa biển vô tình bị mắc vào những tấm lưới đánh bắt cá, bị mắc cạn và dẫn đến cái chết."
Truyện Loài Rùa

"Đến trưa, Hổ vẫn chẳng bán được chiếc bánh nào. Chú buồn bã đẩy xe về."
TIỆM BÁNH CỦA HỔ

"Đến trưa, Hổ vẫn chẳng bán được chiếc bánh nào. Chú buồn bã đẩy xe về."
TIỆM BÁNH CỦA HỔ

"Đến trưa, Hổ vẫn chẳng bán được chiếc bánh nào. Chú buồn bã đẩy xe về."
TIỆM BÁNH CỦA HỔ

"Cam của mẹ Hươu thường được bác Gấu mua để làm mứt ăn với bánh mì."
Nắng Ơi Là Nắng

"Cuối cùng, bố cũng nhận được lời nhắn của Xanh."
Xanh thật là xanh

"Không được ở cạnh người bạn ấy."
Tớ Phải Trốn Thôi!

"Nếp được ngâm nước tro"
Tết của Đậu Xanh

"… Rimi liền chộp lấy cuốn sách. Thế là anh Jitu không đọc được cuốn màu xanh dương nữa."
Cuốn sách màu đỏ của Rimi

"Và cuốn sách màu đỏ vẫn là cuốn mà Rimi thích nhất! Còn Jitu thì sao? Cậu được đọc sách yên ổn chưa nhỉ?"
Cuốn sách màu đỏ của Rimi

"Và tớ học được rất nhiều thứ từ mẹ"
Tớ yêu Mẹ

"Tớ cũng học được cách nấu nướng."
Tớ yêu Mẹ

"Tớ cũng học được cách tưới hoa."
Tớ yêu Mẹ

"Khi mẹ tớ giặt quần áo, tớ cũng học được cách giặt quần áo."
Tớ yêu Mẹ

"Khi mẹ tớ phơi đồ, tớ cũng học được cách phơi đồ."
Tớ yêu Mẹ

"Vào buổi tối, mẹ tớ sửa soạn chỗ ngủ. Tớ cũng học được cách sửa soạn chỗ ngủ."
Tớ yêu Mẹ

"– Ồ, Tũn nhặt được ngôi sao đẹp chưa kìa! Cho chị gắn lên lâu đài nhé!"
Lâu đài sao biển

"Anh Samir ghi được sáu điểm."
Anh em nhà tớ

"– Không, Chi Chi, con nặng quá rồi. Con tự đi bộ được mà!"
Đường về nhà - error

"– Xem bố nhảy lò cò này! Đố Chi Chi đuổi được bố đấy!"
Đường về nhà - error

"Bị bất ngờ, Voi tối tăm mặt mũi, không tài nào đối phó được với cả biển Châu Chấu. Voi đành bỏ chạy, không dám quay trở lại nữa."
Châu Chấu đá Voi

"Ngày xưa, muông thú sống trong rừng già, lúc nào cũng tối tăm và ẩm ướt, không thể phân biệt được sáng hay chiều, mưa hay nắng. Chim Gõ Kiến phải đi tìm xem ai có thể gọi được Mặt Trời, nhưng Công còn bận mua, Liếu Điếu bận cãi nhau, Chích Chòe mải hót…"
Tiếng gọi Mặt Trời

"Riêng Gà Út Mơ còi cọc được mẹ chăm chút nhiều hơn."
Gà Mơ đi hội

"Út Mơ được đi chơi cùng mẹ, thấy cò bay, vịt bơi... Út Mơ thích lắm, nó cũng muốn bay, muốn bơi được như thế."
Gà Mơ đi hội

"Thật bất ngờ, một cái đầu Voi từ dưới sông bỗng nhô lên. Hoan hô Voi con đã cứu được bạn."
Gà Mơ đi hội

"- Xin lỗi không thôi hả? Ít nhất cũng phải đền ta cái bánh khác chứ! - Anh Mèo làm ra vẻ nghiêm khắc bảo Chuột Chít. Nghe vậy, Chuột Chít càng run rẩy, sợ hãi, xin lỗi rối rít. Thấy bộ dạng Chuột Chít như vậy, anh Mèo thương tình nói: - Anh đùa thôi, nhưng phải nhớ lần sau không được như vậy nữa nhé!"
Chuột Chít tham ăn

"Một hôm Gà Mơ hỏi mẹ: "Mẹ của con là mẹ. Thế còn mẹ của mẹ là..." "...Là bà ngoại của con. - Gà mẹ trả lời và kể tiếp: - Hồi con còn bé, bà ngoại thường dắt các cháu đi chơi, kiếm thức ăn cho các cháu, dạy các cháu cách tránh lũ diều, quạ... Nhưng con sẽ chẳng bao giờ gặp được bà ngoại nữa! Bà ngoại khuất núi đã lâu rồi!""
Bà của Gà Mơ

"Sau bữa ăn, đàn gà được bà dẫn đi uống nước và nghỉ ngơi dưới những tán lá mát mẻ. Đến chiều, Gà bà lại cục cục gọi các cháu đi theo để bà dạy đào giun, bắt châu chấu... Gà Mơ vui lắm, nó cứ quấn quýt bên Gà bà như quấn quýt bên bà ngoại thủa trước."
Bà của Gà Mơ

"– Sắp tóm được ngươi rồi!"
Siêu nhân cứu mèo

"– Miu Miu đi đâu được cơ chứ!"
Siêu nhân cứu mèo

"– Con đúng là siêu nhân cứu mèo! Con cứu được Miu Miu rồi!"
Siêu nhân cứu mèo

"– Á… Tun Tun, sao mày cắn rách bóng của tao? Mày sẽ bị phạt, không được vào nhà nữa!"
Đi tìm Tun Tun

"– Ồ, Tún không có miệng sao vẫn nói được kìa!"
Con không có miệng

"Dê con thấy Dê bác được kính trọng, ai cũng chào hỏi, thưa gửi với Dê bác rất lễ phép thì thích lắm."
Bộ râu của Dê con

"Miu và Cún đuổi theo củ khoai. Hai bạn đuổi mãi, đuổi mãi... mà không sao bắt được củ khoai."
Miu, Cún và củ khoai

"Lưu ý cho giáo viên và phụ huynh: Đôi khi trẻ gặp khó khăn khi thể hiện cảm xúc của mình. Cuốn sách này có thể giúp trẻ nhận biết những cảm xúc khác nhau, nói về các tình huống với cảm xúc cụ thể và gọi tên những cảm xúc khác chưa được nhắc tới. Thầy cô và cha mẹ cũng có thể khuyến khích trẻ chia sẻ cách kiểm soát những cảm xúc như giận dữ và tổn thương bằng các câu hỏi như: Vì sao con tức giận? Con sẽ làm gì khi buồn? Con sẽ nói chuyện với ai khi bực tức?"
Bạn cảm thấy thế nào?

"Bạn còn chọn được chiếc ba lô vô cùng ưng ý."
Chào đón năm học mới

"Mai rất vui vì đã chọn được đồ dùng cần thiết. Giờ thì bạn đã sẵn sàng bước vào năm học mới rồi."
Chào đón năm học mới

"Gà Chíp bới được một chú giun, nhưng Vịt Con lại chẳng biết bới thế nào."
Vịt Con và Gà Chíp

"Làm sao Gà Chíp bơi được khi đôi chân không có màng như chân Vịt?"
Vịt Con và Gà Chíp

"“Veha chậm thôi, con đang ăn nhanh quá đấy,” mẹ cậu nhắc nhở. Cậu xúc thêm một thìa đầy bỏ vào miệng. “Nhưng con phải gặp Akra ở trường. Con muốn đến đó sớm để xem các bạn khác chuẩn bị. Chúng con phải thắng cuộc thi này để còn được đi tham quan sân bay và máy bay!”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"Nhưng khi Veha đến trường, Akra lại có một ý tưởng khác. “Veha!” Akra nói. “Hôm nay là một ngày đẹp trời để mình dùng thiết kế máy bay giấy cánh dài siêu lượn. Nó sẽ bay được hết chiều dài của bãi cỏ.” “Chắc chắn là không,” Veha trả lời. “Bọn mình sẽ dùng chiếc phản lực cánh ngắn.""
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"“Veha!” Một giọng nói quen thuộc vang lên. “Cháu ổn chứ?” Chú Borey chỉn chu trong trang phục phi công, đầu đội mũ tiến lại gần Veha. “Chú cứ nghĩ sẽ được nhìn thấy nụ cười tươi của cháu cơ đấy.” “Bạn Akra muốn gấp kiểu máy bay siêu lượn thay vì máy bay phản lực, cho nên bạn ấy đã bỏ cuộc ạ.” Veha trả lời. “Giờ thì cả ngày hôm nay đã bị phá hỏng! Cháu sẽ không được đến sân bay và chơi phi máy bay nữa.”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"“Chú nghĩ sao ạ?” Veha thắc mắc. “Thiết kế của hai đứa có vẻ rất ổn!” Chú Borey nhẹ nhàng nói. “Nhưng phi công luôn cần thời gian để đảm bảo mọi chi tiết đều được xem xét và hoàn thiện chính xác.” Sau khi kiểm tra máy bay, Akra nói. “Bọn mình nên gấp những chiếc cánh cẩn thận hơn.”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"Đầu tiên, chiếc máy bay cánh dài lướt thật cao, sau đó lao xuống. Nhưng đôi cánh dài của nó gặp được một luồng gió nhỏ, giữ nó bay là là ngay trên mặt đất. Đám đông reo lên vì chiếc máy bay cánh dài vẫn tiếp tục cất cánh bay. Cuối cùng, nó lướt tới tận cuối bãi cỏ."
Chiếc máy bay tuyệt nhất

""Quả là một cú phóng tuyệt vời!” Veha trầm trồ. “Cậu làm được rồi!” “BỌN MÌNH đã làm được!” Akra đáp lại. “Thiết kế của bọn mình là đỉnh nhất!” Veha và Akra vô cùng phấn khởi. “Chúng ta sẽ đến sân bay!” Đôi bạn reo lên với nhau. “Và một ngày nào đó, các con sẽ là những phi công tuyệt vời,” chú Borey mỉm cười hài lòng."
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"Hổ đây rồi! Hổ giúp được Thỏ không?"
Không được rung chuông!

"Từ từ, Hổ phải đọc thông báo đã. "KHÔNG ĐƯỢC RUNG CHUÔNG." Dòng chữ viết. "Sao lại không được rung chuông?" Hổ tò mò."
Không được rung chuông!

"Ùmmm! Vo ve! Vo ve! Giờ Hổ và Thỏ đã biết vì sao không được rung chuông rồi."
Không được rung chuông!

"Nếu em không đánh thức em bé thì mẹ em đã không phải vội vàng chạy ra khỏi bếp. Nếu mẹ không phải vội vàng chạy ra khỏi bếp thì con khỉ không thể vào được trong bếp."
Lỗi tại con mèo!

"Cả hội đều biết rằng Tê giác chỉ có thể ra được lá với bàn chân to tướng của mình. Vì vậy, chúng đều cố ý ra kéo. Và thế là Tê giác phải làm người đi tìm."
Trốn Tìm

"Em nhớ lại câu chuyện và thử trả lời các câu hỏi sau nhé: 1. Tại sao Khỉ con, Sóc và Chuột lại cười lớn khi nhìn thấy Thỏ Nâu? 2. Tại sao Thỏ Nâu thấy buồn? 3. Bác Nhím đã nói gì với Thỏ Nâu? 4. Hãy kể về những chú thỏ mà em đã được thấy xem nào!"
Tớ chính là Thỏ đây!

"... nhưng cậu không thể ngủ được nếu thiếu bạn gối ôm."
Gối ôm đâu nhỉ?

"Ối chà! Chiếc ba lô lộn ngược, Rớt xuống hai chiếc bánh rán giòn. Bánh gối nướng đóng chặt là thế, Rải khắp nơi chẳng nhặt được gì!"
Chuyến du hành mừng sinh nhật

"Qua máy tính được đặt cố định, Tôi bắt máy nói chuyện với Mimi. Giọng vang to: "Xin chào, ai đó?" "Gon đây! Ngoài vũ trụ đẹp xinh!""
Chuyến du hành mừng sinh nhật

"Gon và các vật thể khác bên trong ISS lơ lửng như bóng bay. Bất cứ thứ gì không được cố định lại sẽ trôi nổi vì chúng dường như trở nên không trọng lượng trong không gian. Điều này xảy ra bởi vì chính trạm vũ trụ và mọi thứ bên trong nó luôn rơi rất nhanh về phía Trái Đất. Chính việc rơi với tốc độ nhanh này khiến Gon cảm thấy không trọng lượng. Nhưng nếu chúng đang rơi, tại sao mọi thứ không rơi xuống Trái Đất? Đó là bởi vì hành tinh của chúng ta có hình tròn, cũng như ISS và mọi thứ bên trong nó liên tục rơi xuống, bề mặt Trái Đất cong tròn khỏi chúng và chúng không bao giờ chạm tới mặt đất. Không có vòi nước bên trong ISS vì nước không thể chảy xuống trong môi trường không trọng lượng. Vì vậy, Gon phải dùng một loại dầu gội đặc biệt không cần gội lại, và cô bé cũng nuốt luôn cả kem đánh răng của mình. Nếu Gon để hở một túi nước do nhầm lẫn, các giọt nước sẽ trôi nổi khắp trạm vũ trụ và kết hợp lại tạo thành một quả cầu nước lớn."
Chuyến du hành mừng sinh nhật

"Vừa lặn xuống dưới nước, chúng tôi được một đàn cá miền lưng vàng chào đón."
LẶN BIỂN!

"Có rất nhiều sinh vật khác nhau quanh rạn san hô này: cá hè phương đông, cá vẹt, cá dơi, và cả một con sên biển có họa tiết rất đẹp nữa. Thông tin cụ thể về các loài sẽ được giới thiệu ở các trang cuối sách."
LẶN BIỂN!

"Những tưởng chuyến lặn biển đến đây đã thành công lắm rồi, chúng tôi lại được gặp một con cá cúi đang gặm cỏ biển."
LẶN BIỂN!

"Bạch tuộc đá san hô có thể lẩn trốn bằng cách thay đổi màu sắc và họa tiết. Chúng sống ở các hốc trong rạn san hô, hoặc vùi mình dưới cát. Cá chìa vôi ma thường được thấy theo từng cặp, bơi chúc đầu xuống dưới và hòa mình lẫn với cỏ biển, san hô hoặc huệ biển. Giống bạch tuộc đá san hô, chúng có thể đổi màu để ngụy trang rất tài tình. Cá mập vây trắng có thân gầy, đầu bè, lưng và vây đuôi có chỏm màu trắng. Chúng săn mồi vào ban đêm còn ban ngày hầu như chỉ ngủ."
LẶN BIỂN!

"Rùa đồi mồi có thân dẹt và một cái mai với rìa lởm chởm. Miệng nó nhọn và cong trông như mỏ diều hâu. Cá đuối là loại cá lớn có vây giống cánh ở hai bên sườn. Những chiếc vây lớn này giúp cá đuối bơi uyển chuyển dưới nước. Ỏ một số cá đuối, khoảng cách từ đầu vây bên này tới đầu vây bên kia có thể lên tới 7 mét! Cá cúi là một loài thú biển chuyên ăn thực vật. Món yêu thích của chúng là cỏ biển. Cá cúi gặm cỏ biển bằng chiếc mõm có hình thù đặc biệt. Loài này còn được gọi là bò biển."
LẶN BIỂN!

"Mai quyết định nếu không được mua những chiếc váy mới, cô sẽ viết một câu chuyện mà trong đó nhân vật nữ chính sẽ có rất nhiều váy! "Trong câu chuyện, mỗi giờ cô gái sẽ có một chiếc váy mới. Tên của cô ấy là Hoa," Mai lẩm bẩm. Và thế là cô bé bắt đầu viết..."
Chiếc váy lễ hội

"Mai dụi mắt không tin nổi. "Làm sao cậu có thể bước ra khỏi câu chuyện được thế?" "Tớ cũng không rõ lắm. Tớ chỉ biết tớ rất tức giận vì cậu đã làm bẩn chiếc váy của tớ!" Hoa đáp."
Chiếc váy lễ hội

"Hoa đun một ít nước sôi bỏ vào trong chiếc thùng giặt bằng gỗ và bỏ thêm một ít xà phòng. Cô bé bỏ chiếc váy vào trong chậu giặt rồi bắt đầu kéo cái tay quay. Cô mải miết kéo quay tay, còn bên trong chậu giặt, chiếc váy được vò qua vò lại."
Chiếc váy lễ hội

"Sụt xịt, sụt xịt. "Giỏi lắm, Minh" Sụt xịt, sụt xịt. "Cậu đã làm được rồi, Phương!""
Sổ mũi

"Sụt xịt, sụt xịt. Diệp không thể chơi bóng đá được cho đến khi cô bé khỏe hơn. Cô bé sẽ rất nhớ các bạn của mình."
Sổ mũi

"Kim Giây chính là thủ phạm tạo ra tiếng kêu khó chịu đó mỗi khi nó di chuyển, từng giây một! Vì vậy Henry cố tháo nó ra khỏi chiếc đồng hồ. Nhưng Kim Giây dường như biết được chuyện ấy và ra tay trước."
Chuyến du hành thời gian

"Lúc này, bọn họ cùng đứng trong một căn phòng tối được thắp sáng bằng ánh nến lờ mờ. "Đây là đồng hồ nến." Kim Giây giải thích. "Cậu có nhìn thấy những vạch kẻ ở thân nến không? Cây nến này mất khoảng hai mươi phút để cháy hết mỗi vạch.""
Chuyến du hành thời gian

"Ghum-Ghum rất háo hức. Bạn ấy sắp được đi bơi lần đầu tiên."
Chuyến phiêu lưu vẻ vang của Ghum Ghum

"Ghum Ghum hỏi: "Chị Ốc Nhỏ ơi, chị giúp em tìm gia đình được không?"
Chuyến phiêu lưu vẻ vang của Ghum Ghum