PENDING
Edit word
Peer-review 🕵🏽♀📖️️️️
Contributions 👩🏽💻
Resources
Labeled content
EmojisImages
Videos
Storybook paragraphs containing word (40)
"Tớ không biết đan len, mèo không thể viết, cá không bao giờ nhắm mắt được…"
Không thể và có thể
"… và lợn thì không bao giờ biết bay!"
Không thể và có thể
"Nhưng làm thế nào để tới đó bây giờ nhỉ?"
Đi gì đến sân chơi?
"Tèo cười hí hửng: “Bây giờ tớ sẽ vẽ bằng cả bàn tay nhé!”"
HỌA SĨ TÈO NHÍ
"Tôi vô cùng bất ngờ, loài rùa chúng tôi không bao giờ làm vậy."
Truyện Loài Rùa
"Hươu con đã thổi hết lửa trong bụng ra nên bây giờ cậu khỏe lại rồi."
Nắng Ơi Là Nắng
"Ôi, hay là bây giờ Xanh về nhà với bố nhỉ?"
Xanh thật là xanh
"Lúc này là 5 giờ chiều rồi."
Anh em nhà tớ
"Đến giờ phải về..."
Anh em nhà tớ
"Ông Mặt Trời khen Trống Cưỡng dũng cảm và đính lên đầu nó một cụm lửa hồng, ông cũng không quên tô điểm cho bộ lông của chú những màu vàng, tía. Trống Cưỡng vui sướng bay về khu rừng. Chú bay tới đâu ánh sáng theo đến đấy. Từ bấy giờ trở đi, sớm sớm, cứ khi Gà Trống cất tiếng gáy là Mặt Trời tươi cười hiện ra, phân phát ánh sáng cho mọi người, mọi vật."
Tiếng gọi Mặt Trời
"– Các cậu nhìn xem, tớ đang bay như diều đây này! – Tít hét lên. Ồ giờ thì có cả một thị trấn diều bay trên bãi biển."
Thị trấn Diều Bay
"Làm một chiếc diều cùng bố mẹ trong khoảng thời gian ăn hai chiếc kem – Các bạn cần chuẩn bị: 1 miếng ni lông to, 1 thanh tre 61 cm và 56 cm, băng dính, dây gai. – Chú ý: Thanh tre nhỏ bằng chiếc ống hút giải khát các bạn nhé! 1. Đầu tiên bạn hãy đặt hai thanh tre thành hình chữ thập, sau đó cố định nó lại. 2. Tiếp theo hãy căng dây gai xung quanh. Vậy là ta đã có một chiếc khung. 3. Bây giờ bạn đặt chiếc khung lên túi ni lông, sau đó cắt ni lông theo hình chiếc khung. 4. Gấp mép ni lông rồi dùng băng dính cố định lại. 5. Hãy buộc dây vào, thêm vài sợi ruy băng như hình vẽ. Bây giờ chúng ta có thể ra ngoài và vui chơi… 6. À quên! Đừng thả diều dưới dây điện cao thế đấy, cũng đừng thả trên sân thượng nhà cao tầng bạn nhé!"
Thị trấn Diều Bay
"Ăn sạch hết cái bánh, Chuột Chít no căng bụng. Chú định theo lối cũ để về. Nhưng khổ nỗi, bây giờ cái bụng to quá khiến Chuột Chít không tài nào chui qua được."
Chuột Chít tham ăn
"Chuột Chít nghe thế mừng rơn vì thoát nạn, vội cảm ơn anh Mèo và ra về. Chú tự nhủ sẽ không bao giờ làm như thế nữa."
Chuột Chít tham ăn
"Một hôm Gà Mơ hỏi mẹ: "Mẹ của con là mẹ. Thế còn mẹ của mẹ là..." "...Là bà ngoại của con. - Gà mẹ trả lời và kể tiếp: - Hồi con còn bé, bà ngoại thường dắt các cháu đi chơi, kiếm thức ăn cho các cháu, dạy các cháu cách tránh lũ diều, quạ... Nhưng con sẽ chẳng bao giờ gặp được bà ngoại nữa! Bà ngoại khuất núi đã lâu rồi!""
Bà của Gà Mơ
"Gà bà lắng nghe Gà Mơ và gật gù: "Cháu ngoan quá! Chắc cháu yêu quý bà ngoại cháu lắm! Từ giờ cháu cứ đến chơi với đàn cháu của bà cho vui, và kèm cặp thêm cho em Đuôi Cong. Mẹ của đám trẻ còn đang bận ấp lứa trứng mới nên bà không thể rời mắt khỏi mất đứa cháu nghịch ngợm và nhõng nhẽo này được!""
Bà của Gà Mơ
"– Cá mập đôi tấn công đây! – Bo và Tít hò hét. – Nhưng giờ bọn mình đã có "cá chó" bảo vệ rồi nhé! – Na và Nấm cười khúc khích."
Ai là cá mập?
"Bây giờ là 4 chú chim ăn ngô."
Đếm chim
"– Tũn ơi, đến giờ ăn cơm rồi! – Con không ăn đâu!"
Con không có miệng
"6 giờ sáng, Momo thức dậy."
Thời gian biểu của Momo
"Momo đi học lúc 7 giờ sáng."
Thời gian biểu của Momo
"Lúc 8 giờ sáng, Momo học đọc."
Thời gian biểu của Momo
"Lúc 9 giờ sáng, Momo học đếm."
Thời gian biểu của Momo
"Momo học viết lúc 10 giờ sáng."
Thời gian biểu của Momo
"11 giờ trưa, Momo tan trường."
Thời gian biểu của Momo
"1 giờ chiều, Momo phụ giúp bố mẹ."
Thời gian biểu của Momo
"Lúc 2 giờ Momo ăn quà chiều."
Thời gian biểu của Momo
"Momo vẽ tranh lúc 3 giờ chiều."
Thời gian biểu của Momo
"Lúc 4 giờ chiều, Momo chơi bóng cùng anh trai."
Thời gian biểu của Momo
"5 giờ chiều, Momo đi tắm."
Thời gian biểu của Momo
"“Chậm thôi con,” mẹ thở dài. “Nhớ là hôm nay chú Borey sẽ đến đấy nhé!” Chú Borey là lí do khiến Veha mê mẩn máy bay. Chú là phi công và chú đã dành nhiều giờ đồng hồ để kể cho Veha về các hành trình của chú trong buồng lái và đến thăm những vùng đất xa xôi. Veha nghĩ chú Borey có công việc tuyệt vời nhất trên thế gian!"
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"“Nhưng...” Akra định nói. “Dù sao đi nữa, chiếc máy bay cánh dài trông không ổn đâu,” Veha ngắt lời bạn. “Chán! Cậu không bao giờ nghe tớ cả,” Akra hét lên. “Tớ không chơi nữa!” “Được thôi, bỏ đi,” Veha tức giận. “Tớ cũng chẳng cần cậu nữa.”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất
"Thỏ cũng chẳng biết tại sao. Có hai tờ giấy, nhưng giờ chỉ còn mỗi một. Tờ thứ hai bay đâu mất tiêu. Có lẽ câu trả lời nằm ở tờ giấy đó."
Không được rung chuông!
"Tê Giác cười. Giờ thì cô bé không còn cảm thấy ngại ngùng nữa. "Bây giờ đến lượt tớ đi trốn còn các cậu phải đi tìm tớ. Tớ đã biết mình sẽ trốn ở đâu rồi!""
Trốn Tìm
"Gon và các vật thể khác bên trong ISS lơ lửng như bóng bay. Bất cứ thứ gì không được cố định lại sẽ trôi nổi vì chúng dường như trở nên không trọng lượng trong không gian. Điều này xảy ra bởi vì chính trạm vũ trụ và mọi thứ bên trong nó luôn rơi rất nhanh về phía Trái Đất. Chính việc rơi với tốc độ nhanh này khiến Gon cảm thấy không trọng lượng. Nhưng nếu chúng đang rơi, tại sao mọi thứ không rơi xuống Trái Đất? Đó là bởi vì hành tinh của chúng ta có hình tròn, cũng như ISS và mọi thứ bên trong nó liên tục rơi xuống, bề mặt Trái Đất cong tròn khỏi chúng và chúng không bao giờ chạm tới mặt đất. Không có vòi nước bên trong ISS vì nước không thể chảy xuống trong môi trường không trọng lượng. Vì vậy, Gon phải dùng một loại dầu gội đặc biệt không cần gội lại, và cô bé cũng nuốt luôn cả kem đánh răng của mình. Nếu Gon để hở một túi nước do nhầm lẫn, các giọt nước sẽ trôi nổi khắp trạm vũ trụ và kết hợp lại tạo thành một quả cầu nước lớn."
Chuyến du hành mừng sinh nhật
"Mai quyết định nếu không được mua những chiếc váy mới, cô sẽ viết một câu chuyện mà trong đó nhân vật nữ chính sẽ có rất nhiều váy! "Trong câu chuyện, mỗi giờ cô gái sẽ có một chiếc váy mới. Tên của cô ấy là Hoa," Mai lẩm bẩm. Và thế là cô bé bắt đầu viết..."
Chiếc váy lễ hội
"Hoa nhảy ra khỏi câu chuyện, khuôn mặt đỏ bừng, "Tớ muốn chụp ảnh cùng bạn bè để giữ kỷ niệm về lễ hội. Nhưng bây giờ váy của tớ phủ đầy bánh! Cậu phải làm gì đi chứ!" "Tớ có ý này..." Mai đáp lời với một cái nháy mắt."
Chiếc váy lễ hội
"Mai chờ Hoa quay lại câu chuyện, nhưng cô không chịu. Cuối cùng, đã đến giờ Mai phải đi học. Sau khi trở về nhà, ăn tối, đi ngủ, rồi thức dậy, Mai thấy Hoa vẫn ngồi trên cuốn sách và đang ăn kẹo!"
Chiếc váy lễ hội
"Chỉ ba mươi phút sau, chiếc váy của Hoa đã sạch sẽ trở lại và cô chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vời đến thế. Hoa quay lại lại lễ hội vừa kịp giờ và chụp ảnh cùng bạn bè của mình."
Chiếc váy lễ hội
"Henry mở mắt, phát hiện ra mình đang ở một không gian và thời gian khác… Đó là Ai Cập cổ đại! "Sao mình lại ở đây?" Cậu tự hỏi. Kim Giây nói: "Cậu cần học cách trân trọng tớ! Thời xa xưa, con người không hề biết đếm giây. Chiếc đồng hồ đầu tiên trên thế giới chính là cái cột đồng hồ mặt trời kia kìa. Mọi người tính toán giờ và các mùa bằng chuyển động của bóng tháp trên mặt đất khi mặt trời rọi chiếu.""
Chuyến du hành thời gian