PENDING
Edit word
Peer-review 🕵🏽♀📖️️️️
Contributions 👩🏽💻
Resources
Labeled content
EmojisImages
Videos
Storybook paragraphs containing word (36)
"Hôm sau, từ lúc trời chưa sáng, cả hai đã bắt đầu đi đến trường."
Sóc con đi học
"Cho đến lúc này, chúng ta hầu như sử dụng công cụ cầm tay để làm việc. Kết quả tất yếu, đa phần chúng ta tạo ra khá nhiều hư hại. Nhưng với máy móc, chúng ta có thể làm mọi thứ."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta
"Một buổi sáng, Kicchu thức dậy từ sớm. "Đến lúc đi câu rồi," bạn ấy vừa ngáp vừa nói."
"Cá của tớ!" "Không, cá của tớ chứ!
"- Trà ơi, trong sách có ghi rõ là không được tưới cây vào lúc trời nắng nóng."
Đậu Đỏ Ơi
"...Và lúc có hơi sương, lại càng không được tưới nhiều nước nữa! Trà quên đọc tớ rồi à?"
Đậu Đỏ Ơi
"Bạn có biết rằng động vật và chim chóc dùng đuôi để trò chuyện với chúng ta không? Chó vẫy đuôi khi vui. Mèo thi xù đuôi lên lúc giận."
Cô mèo sạch sẽ
"Ta hay nói: “Sạch như mèo”, là do dù mèo ghét nước nhưng lúc nào cũng “tắm táp” sạch sẽ bằng cách tự liếm lông mình."
Cô mèo sạch sẽ
"Thời điểm tôi thức giấc, cũng là lúc mặt trời đã lên. Tôi ngước nhìn xung quanh, tự hỏi bản thân đang ở đâu, và rồi chợt nhớ ra. Tôi là một cô rùa biển con - loài rùa vích - nằm giữa thế giới màu xanh dương bao la, hay còn được biết đến với cái tên đại dương. Bao phủ khắp các hướng là sắc xanh dương và xanh lục, ánh nắng ban mai len lỏi qua những đám mây. Tôi rút chân chèo của mình xuống dưới cơ thể và trôi bồng bềnh trong chốc lát, để mặc dòng chảy cuốn đi."
Truyện Loài Rùa
"Vào lúc bắt đầu thấm mệt, tôi nhìn thấy một bè rong biển. Bè rong biển là một tảng rong biển cùng gỗ lũa trôi nổi và dạt khắp đại dương theo dòng chảy. Trên và trong chiếc bè này là những kẻ đi nhờ, gồm tất cả những sinh vật biển nhỏ và chẳng-nhỏ-chút-nào dạt khắp đại dương, đang đợi chờ điều gì đó xảy đến. Vui mừng khôn xiết, tôi chui vào trong chiếc bè. Tôi sẽ chẳng rời khỏi chốn an toàn này trong vô cùng nhiều năm tới đâu."
Truyện Loài Rùa
"Sống trên chiếc bè này hệt như trên tàu du lịch vòng quanh thế giới. Tôi rất yêu nơi này, nhưng khi lớn hơn, tôi quyết định rằng đã đến lúc rời khỏi chiếc bè và khám phá thế giới ngoài kia."
Truyện Loài Rùa
"Bất chợt vào một ngày, cứ như vậy, tôi đã trưởng thành và đã đến lúc để khởi hành. Làm sao tôi biết được là đã đến lúc? Tôi cũng không rõ. Có điều gì đó sâu bên trong đã mách bảo tôi. Tôi tự biết rằng mình phải bơi về hướng Bắc cùng tất cả rùa biển khác, dọc theo bờ biển phía đông Ấn Độ cho đến khi chúng tôi đến Orissa, và đẻ trứng của mình trên bãi cát mềm mại nơi đó. Có một chiếc la bàn nhỏ trong đầu tôi sẽ dẫn lối cho tôi."
Truyện Loài Rùa
"Đã đến lúc cho chiếc tổ đầu tiền của tôi."
Truyện Loài Rùa
"Chúng tôi luôn làm tổ vào buổi đêm. Tôi luôn đợi cho đến khi thuỷ triều dâng cao lên đôi chút, nhờ vậy tôi sẽ không mất nhiều công sức bò lên bờ. Tôi tiến vào bờ với cơn sóng dập dìu, và cảm nhận đất liền dưới thân tôi lần đầu tiên từ lúc được sinh ra."
Truyện Loài Rùa
"Cảm giác rất lạ lúc ban đầu. Chậm rãi, tôi kéo thân mình lên bãi biển để tìm một nơi khô ráo."
Truyện Loài Rùa
"Cuối cùng, đã đến lúc rời đi và trở về vùng đất kiếm ăn của tôi. Tôi sẽ dành một hoặc hai năm ở lại đây, ăn uống và lấy năng lượng cho một hành trình đến Gahirmatha tiếp theo. Mặt khác, Rùa Xanh đôi khi cần năm đến sáu năm ăn uống lại sức cho hành trình làm tổ tiếp theo."
Truyện Loài Rùa
"Rimi rất hiếu động, lúc nào cũng luôn chân luôn tay, chẳng chịu ngồi yên."
Cuốn sách màu đỏ của Rimi
"Các loài thú nhỏ sợ Voi, đành chờ đến lúc nó ngủ say mới dám đi kiếm ăn."
Châu Chấu đá Voi
"Riêng Châu Chấu Nhỏ sống trong đám cỏ thì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Không may bị Voi giẫm phải, chắc chắn Châu Chấu sẽ tan thành cát bụi."
Châu Chấu đá Voi
"Ngày xưa, muông thú sống trong rừng già, lúc nào cũng tối tăm và ẩm ướt, không thể phân biệt được sáng hay chiều, mưa hay nắng. Chim Gõ Kiến phải đi tìm xem ai có thể gọi được Mặt Trời, nhưng Công còn bận mua, Liếu Điếu bận cãi nhau, Chích Chòe mải hót…"
Tiếng gọi Mặt Trời
"– Chà, đúng lúc quá! Giúp bố nào Tít! Bố con mình sẽ làm một con diều đặc biệt nhất trần đời!"
Thị trấn Diều Bay
"Bị hụt mất miếng mồi ngon, Quạ bực tức lượn vòng trên cao rình rập. Nhác thấy mẹ con nhà gà, nó lao xuống như tên bắn… Chim Sâu thấy thế vội bay đi gọi anh Gà Trống. Đúng lúc Quạ xông vào quắp gà con thì bị anh Gà Trống tung cựa đá cho một phát."
Chim Sâu dũng cảm
"Thỏ con bị một quả chín rơi bộp xuống đầu. Đến lúc này Thỏ mới hiểu ra. Chú ngượng ngùng vì sự ngu dốt của mình. Bò và Lợn cũng xấu hổ vì cả tin nên bị một trận sợ hão, chạy mệt suýt chết!"
Nỗi sợ của Thỏ Con
"Một lúc sau…"
Đi tìm Tun Tun
"Chỉ một lúc sau... – Chị Na ơi, xà phòng hết rồi! - Thế thì mình ăn kem tiếp đi!"
ĐỔI Kem
"Hai bạn khóc toáng lên. Đúng lúc đó Voi Con xuất hiện."
Miu, Cún và củ khoai
"Momo đi học lúc 7 giờ sáng."
Thời gian biểu của Momo
"Momo học viết lúc 10 giờ sáng."
Thời gian biểu của Momo
"Vào lúc 12 giờ, Momo ăn trưa."
Thời gian biểu của Momo
"Momo vẽ tranh lúc 3 giờ chiều."
Thời gian biểu của Momo
"Thỏ Nâu rất bối rối nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục đi dạo. Ngay lúc đó, cậu bắt gặp Sóc. Sóc rủ, "Trèo lên cây và chơi cùng với tớ đi." Thỏ Nâu liền trả lời, "Loài thỏ như tớ không trèo cây đâu.""
Tớ chính là Thỏ đây!
"Quần áo càng lúc càng xộc xệch, Mái tóc tôi tất thảy rối bù. Chú mèo nhỏ cố liếm cho sạch; Dẫu sao thì tắm táp vẫn hơn."
Chuyến du hành mừng sinh nhật
"Đã đến lúc quay về tổ ấm, Nghỉ một hơi sức khỏe phục hồi. Chuyến dạo chơi tuy nhiều mỏi mệt, Chút sợ hãi, nhưng vui nhất đời."
Chuyến du hành mừng sinh nhật
"Sau hai tháng ròng ngoài vũ trụ, Đã đến lúc tôi trở về nhà. Bỗng vẳng nghe tiếng người trẻ hỏi "Liệu rằng một lần tới Vầng trăng!""
Chuyến du hành mừng sinh nhật
"Sau khi hoàn thành câu chuyện, Mai nhận ra rằng cô bé có một vài việc quan trọng cần làm. Mai nhặt những chiếc váy đã bị ném trên sàn nhà lúc nãy, treo một ít vào tủ quần áo, và cất một vài chiếc khác vào trong túi. Sau đó, cô bé bước ra khỏi phòng với nụ cười tươi trên khuôn mặt."
Chiếc váy lễ hội
"Đột ngột, mặt đất rung chuyển. "Động đất!" Henry hét lên. Một vết nứt xuất hiện trước mặt họ. Vết nứt ngày càng lớn và lan mỗi lúc một gần đến chỗ hai bạn. Ngay trước khi cả hai ngã xuống, Kim Giây lại tóm lấy Henry và biến mất. Vèo!"
Chuyến du hành thời gian
"Trong lúc chờ đợi, mình để ý thấy một cái cây trên lan can. Nó từ đâu đến nhỉ?"
Hãy lớn lên nào