Peer-review: PENDING

Edit word

k h ô n g

Add letter-sound correspondence launch
Delete
Peer-review 🕵🏽‍♀📖️️️️

Do you approve the quality of this word?



Contributions 👩🏽‍💻
Revision #1 (2025-12-01 07:04)
0x9cf7...3aae
Resources
Labeled content
Emojis
None

Images
None

Videos
// TODO

Storybook paragraphs containing word (175)

"Bác Vẹt không to bằng ông Cú."
Bươm Bướm và Mỏ Sừng

"“Cây thu mình bé lại, cây uốn lượn. Ông chiết cành chứ không gieo hạt.”"
Cái Hạt Đi Lạc

"“Không phải hạt cây ăn quả. Cha không trồng trong vườn cây ăn quả được.”"
Cái Hạt Đi Lạc

"Cũng không phải hạt vú sữa hay hạt mãng cầu."
Cái Hạt Đi Lạc

"“Mẹ không biết hạt này, mẹ không trồng trong vườn rau quả được.”"
Cái Hạt Đi Lạc

"Hạt cải - không phải!"
Cái Hạt Đi Lạc

"Hạt ngò - không đúng!"
Cái Hạt Đi Lạc

"Hạt mướp - không giống!"
Cái Hạt Đi Lạc

"Hạt bầu - không luôn!"
Cái Hạt Đi Lạc

"Cũng không phải hạt dưa leo xanh mát, hạt khổ qua đắng thanh, hạt cà chua ngọt lành."
Cái Hạt Đi Lạc

"“Chắc không ra được hoa hồng, hoa lan, hoa sen, hoa cúc đâu!”"
Cái Hạt Đi Lạc

"Vẫn không ai biết đó là cây gì."
Cái Hạt Đi Lạc

"“Sóc không muốn đi học. Đi học có gì vui đâu!”"
Sóc con đi học

"“Đường đến trường còn xa lắm, Sóc không muốn đi nữa đâu.”"
Sóc con đi học

"Ta đốt càng nhiều than đá và dầu mỏ, ta thải ra càng nhiều khí CO2 hơn. Khí sẽ tích tụ trong bầu khí quyển. Khí CO2 sẽ giữ lại sức nóng của Mặt Trời. Và biến thế giới dần nóng lên. Thế giới biến thành một cái lò nướng, và nhiệt độ của nó làm biến đổi khí hậu. Trái Đất đang dần trở thành một nơi không thể sống được."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta

"Chúng ta không cần tiếp tục đốt than đá và dầu mỏ nữa. Thực tế là, đến năm 2050, cả thế giới có thể ngừng đốt nhiên liệu hoá thạch."
Thế giới tươi đẹp của chúng ta

"Kicchu và Choru không nghe theo những gì Munia vừa nói. Hai bạn vẫn thẳng hướng đến ao."
"Cá của tớ!" "Không, cá của tớ chứ!

"- Ơ, Trà ơi, không phải thế đâu!"
Đậu Đỏ Ơi

"- Trà ơi, trong sách có ghi rõ là không được tưới cây vào lúc trời nắng nóng."
Đậu Đỏ Ơi

"...Và lúc có hơi sương, lại càng không được tưới nhiều nước nữa! Trà quên đọc tớ rồi à?"
Đậu Đỏ Ơi

"- Dạ không ạ, trong sách bảo rằng chỉ nên tưới"
Đậu Đỏ Ơi

"- Vì sao mình chăm sóc Đậu Đỏ nhiều như thế, mà bạn ấy lại không khỏe mạnh?"
Đậu Đỏ Ơi

""Không nên tưới nước quá nhiều, cây sẽ bị úng rễ, không thể phát triển khỏe mạnh, thậm chí sẽ héo úa...""
Đậu Đỏ Ơi

"- Đậu Đỏ không buồn đâu, vì bạn biết rằng con"
Đậu Đỏ Ơi

"Tớ không biết đan len, mèo không thể viết, cá không bao giờ nhắm mắt được…"
Không thể và có thể

"… và lợn thì không bao giờ biết bay!"
Không thể và có thể

"Chó không thể múa, kiến không biết đọc, quạ không hát hò đâu…"
Không thể và có thể

"… còn khỉ không thể nấu ăn được!"
Không thể và có thể

"Để xây một ngôi nhà, bạn cần không gian ở một nơi nào đó."
Ngôi nhà tuyệt nhất

"Stilts: Đó là hình dạng gì? Giống như một con côn trùng? Nhà sàn giúp giữ không khí mát mẻ và phổ biến ở Đông Nam Á."
Ngôi nhà tuyệt nhất

"Baba bảo Hashim rằng nếu bạn ấy rút sạch nước xoài thì chúng sẽ không bị úng."
Hashim Cứu Những Quả Xoài

"Hai bạn bèn để xoài vào trong chai với một chút dầu. Dầu sẽ giữ xoài không bị không khí thâm nhập."
Hashim Cứu Những Quả Xoài

"Cưỡi voi cũng không xoàng."
Đi gì đến sân chơi?

"Mình luôn giữ cơ thể sạch sẽ mà không cần tới nước. Mình không cần tắm như bạn Cún Tommy."
Cô mèo sạch sẽ

"Nhưng bàn tay phải của Tèo không cầm được cọ. Nó cứ trơn tuột, rơi khỏi tay cậu."
HỌA SĨ TÈO NHÍ

"Con lợn có béo không thầy?"
Biển Ở Đâu?

"-Biển không có trâu to, không có con lợn béo. Biển có rất nhiều cá đẹp và nắng ấm, Mây ạ."
Biển Ở Đâu?

"-Ôi! Mây thích cái biển nhiều nắng. Mây không thích bạn này. Bản chẳng có nắng, chỉ toàn sương thôi. Mây muốn nhìn thấy biển!”"
Biển Ở Đâu?

"Tôi không rõ mình đang nơi nào. Nhưng dưới ánh nắng rực rỡ, cùng cái bụng no tròn thì ở đâu cũng chẳng quan trọng."
Truyện Loài Rùa

"Tôi dè dặt hỏi "Thưa chú, có thô lỗ quá không nếu cháu hỏi về cân nặng của chú?""
Truyện Loài Rùa

""Tất nhiên rồi, thưa chú," tôi nói. "Nhưng trước khi đi, chú có thể chỉ cháu đường đến Rạn san hô không ạ?""
Truyện Loài Rùa

""Đừng lo, cậu không cần phải làm vậy," một bạn rùa biển nói với tôi. "Chúng ta chỉ làm tổ trên bãi biển cát mềm, như những nơi dọc bờ biển Mexico, Costa Rica, và Ấn Độ. Cậu sẽ được tận mắt thấy chúng, khi đến thời điểm...""
Truyện Loài Rùa

"Bất chợt vào một ngày, cứ như vậy, tôi đã trưởng thành và đã đến lúc để khởi hành. Làm sao tôi biết được là đã đến lúc? Tôi cũng không rõ. Có điều gì đó sâu bên trong đã mách bảo tôi. Tôi tự biết rằng mình phải bơi về hướng Bắc cùng tất cả rùa biển khác, dọc theo bờ biển phía đông Ấn Độ cho đến khi chúng tôi đến Orissa, và đẻ trứng của mình trên bãi cát mềm mại nơi đó. Có một chiếc la bàn nhỏ trong đầu tôi sẽ dẫn lối cho tôi."
Truyện Loài Rùa

"Hành trình này không hề đơn giản. Dọc đường đi là bao nhiêu hiểm nguy."
Truyện Loài Rùa

"Tôi bơi cẩn trọng hết sức có thể, cố tránh tất cả những tấm lưới, đặc biệt là tấm lưới kéo kinh hoàng. Tôi lèo lái thoát khỏi tất cả chúng, nhưng vài người bạn của tôi thì không may mắn được như vậy."
Truyện Loài Rùa

"Chúng tôi luôn làm tổ vào buổi đêm. Tôi luôn đợi cho đến khi thuỷ triều dâng cao lên đôi chút, nhờ vậy tôi sẽ không mất nhiều công sức bò lên bờ. Tôi tiến vào bờ với cơn sóng dập dìu, và cảm nhận đất liền dưới thân tôi lần đầu tiên từ lúc được sinh ra."
Truyện Loài Rùa

"Tôi nhẹ nhàng che phủ trứng của mình bằng cát và đè phẳng bằng cơ thể của tôi. Cuối cùng tôi phủi cát xung quanh để đảm bảo không ai tìm ra tổ của mình."
Truyện Loài Rùa

"Tôi vô cùng bất ngờ, loài rùa chúng tôi không bao giờ làm vậy."
Truyện Loài Rùa

"Và rồi, trong đêm đen, vào thời điểm an toàn, chúng sẽ đồng loạt chui ra. Chúng sẽ thấy ánh trăng chiếu trên mặt nước biển, từ đó tìm được hướng nên đi. Mong rằng sẽ không có ánh đèn đường nào khiến chúng lầm tưởng mà đi sai hướng."
Truyện Loài Rùa

"Và rồi chúng sẽ lớn lên, và có lẽ chúng sẽ đến vùng đất của tôi. Có lẽ chúng tôi sẽ gặp nhau, nhưng dĩ nhiên là tôi sẽ không nhận ra chúng."
Truyện Loài Rùa

"* Giữ gìn bãi biển sạch sẽ để rùa con và rùa mẹ không bị tổn hại."
Truyện Loài Rùa

"Nếu bạn không sống ở vùng biển:"
Truyện Loài Rùa

"Nhưng Nai không dám"
TIỆM BÁNH CỦA HỔ

"Nhưng Khỉ không dám xuống"
TIỆM BÁNH CỦA HỔ

"Nhưng Heo không dám đến"
TIỆM BÁNH CỦA HỔ

"Ngày thứ tư, Hổ không làm bánh nữa. Chú quyết định đi tìm hiểu xem tại sao bánh ngon thế mà chẳng ai mua."
TIỆM BÁNH CỦA HỔ

"Cuối cùng, mọi người không cảm thấy sợ Hổ nữa. Tiệm bánh của chú ngày càng đông khách."
TIỆM BÁNH CỦA HỔ

"Hươu con thương mẹ, không muốn mẹ cực khổ thế."
Nắng Ơi Là Nắng

"Bụng nóng quá, không chịu nổi nên Hươu con khóc rất to."
Nắng Ơi Là Nắng

"Bác Gấu tặng Hươu con chiếc ô để mang về cho mẹ. Thế là từ nay mẹ Hươu không phải làm việc dưới nắng nóng nữa."
Nắng Ơi Là Nắng

"“Không, con là mèo. Mèo không đi học đâu!”"
Xanh thật là xanh

"Lưu ý: Trong một số điều kiện, có thể xảy ra một số trường hợp biến hình không hoàn hảo. (ví dụ như hình bên) :"
Xanh thật là xanh

"Tớ biết Na không thích chơi một mình. Tớ luôn ở bên cạnh Na!"
Tớ Phải Trốn Thôi!

"Nhân đậu xanh thơm mát, Bánh không nhân càng giòn"
Tết của Đậu Xanh

"… Rimi liền chộp lấy cuốn sách. Thế là anh Jitu không đọc được cuốn màu xanh dương nữa."
Cuốn sách màu đỏ của Rimi

"Rimi đòi hết quyển này đến quyển khác và cuối cùng thì lấy sạch. Jitu nghĩ thầm: "Thế này thì không ổn. Mình phải làm sao đây?""
Cuốn sách màu đỏ của Rimi

"Anh Gấu nâng chú nai con dậy. Chú ta vẫn không ngừng khóc."
Cười lên nào!

"– Cũng không phải, quả cà chua tròn tròn cơ!"
Quả cà chua

"– Thế đúng là quả này phải không mẹ?"
Quả cà chua

"Bị bất ngờ, Voi tối tăm mặt mũi, không tài nào đối phó được với cả biển Châu Chấu. Voi đành bỏ chạy, không dám quay trở lại nữa."
Châu Chấu đá Voi

"Ngày xưa, muông thú sống trong rừng già, lúc nào cũng tối tăm và ẩm ướt, không thể phân biệt được sáng hay chiều, mưa hay nắng. Chim Gõ Kiến phải đi tìm xem ai có thể gọi được Mặt Trời, nhưng Công còn bận mua, Liếu Điếu bận cãi nhau, Chích Chòe mải hót…"
Tiếng gọi Mặt Trời

"Ông Mặt Trời khen Trống Cưỡng dũng cảm và đính lên đầu nó một cụm lửa hồng, ông cũng không quên tô điểm cho bộ lông của chú những màu vàng, tía. Trống Cưỡng vui sướng bay về khu rừng. Chú bay tới đâu ánh sáng theo đến đấy. Từ bấy giờ trở đi, sớm sớm, cứ khi Gà Trống cất tiếng gáy là Mặt Trời tươi cười hiện ra, phân phát ánh sáng cho mọi người, mọi vật."
Tiếng gọi Mặt Trời

"– Ồ bố ơi, bố làm thành ông trăng rồi! Diều Trăng đúng không bố? – Cứ đợi xem, con trai!"
Thị trấn Diều Bay

"Chẳng suy nghĩ gì, Út Mơ ngậm ngay lấy chùm dây bóng. Thế là vèo vèo… Út Mơ bay vút lên không trung."
Gà Mơ đi hội

"– Tun Tun yêu tớ nhất đúng không nào?"
Tun Tun yêu ai?

"– Không, Tun Tun yêu Na hơn đấy. Phải không nào Tun Tun?"
Tun Tun yêu ai?

"Nhưng lạc đà thì không thể bơi giống cá voi được!"
Lạc đà bông đi tắm

"Chim Sâu nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, chăm chỉ và khéo léo, chuyên làm những việc có ích. Một buổi trưa Chim Sâu không ngủ, chú mải miết bắt sâu cho mấy chị rau xanh."
Chim Sâu dũng cảm

"Chim Sâu nhanh nhẹn chui vào bụi tre để tránh. Bụi tre đầy gai, Quạ vừa thô kệch, vừa vụng về nên không sao chui vào được."
Chim Sâu dũng cảm

"Con Quạ độc ác không còn cựa quậy nổi nữa. Nó đã tắt thở. Anh Gà Trống ưỡn ngực vỗ cánh, dõng dạc gáy thật to, báo tin chiến thắng."
Chim Sâu dũng cảm

"Cư dân xóm vườn mừng rỡ ào ra. Họ vây quanh anh Gà Trống và chú Chim Sâu nhỏ bé, không ngớt lời khen ngợi họ: - Anh Gà Trống giỏi quá! - Chim Sâu thật dũng cảm!"
Chim Sâu dũng cảm

"Hôm nay, mẹ vắng nhà nên Chuột Chít đành phải tự đi mua bánh. Nhưng tiệm bánh hôm nay đóng cửa, Chuột Chít đành phải ôm cái bụng rỗng không trở về."
Chuột Chít tham ăn

"Chuột Chít tìm thấy một chiếc bánh còn nóng hổi đặt trên đĩa. Nhìn quanh không thấy ai, Chuột Chít liền bẻ bánh ăn ngấu nghiến."
Chuột Chít tham ăn

"Ăn sạch hết cái bánh, Chuột Chít no căng bụng. Chú định theo lối cũ để về. Nhưng khổ nỗi, bây giờ cái bụng to quá khiến Chuột Chít không tài nào chui qua được."
Chuột Chít tham ăn

"- Xin lỗi không thôi hả? Ít nhất cũng phải đền ta cái bánh khác chứ! - Anh Mèo làm ra vẻ nghiêm khắc bảo Chuột Chít. Nghe vậy, Chuột Chít càng run rẩy, sợ hãi, xin lỗi rối rít. Thấy bộ dạng Chuột Chít như vậy, anh Mèo thương tình nói: - Anh đùa thôi, nhưng phải nhớ lần sau không được như vậy nữa nhé!"
Chuột Chít tham ăn

"Chuột Chít nghe thế mừng rơn vì thoát nạn, vội cảm ơn anh Mèo và ra về. Chú tự nhủ sẽ không bao giờ làm như thế nữa."
Chuột Chít tham ăn

"Gà Mơ nghe mẹ kể bỗng bùi ngùi nhớ bà. Gà Mơ chạy ra vườn, nơi ngày xưa bà ngoại thường đưa các cháu đến chơi. Chợt Gà Mơ gặp một bà Gà đã già lắm rồi. Bà đang dỗ dành một đứa cháu bé loắt choắt mới mọc một cái đuôi cong: "Ăn thóc đi cháu:! Gà Đuôi Cong lắc đầu quầy quậy: "Chiếp, chiếp! Cháu không thích ăn thóc! Cháu thích ăn châu chấu cơ!""
Bà của Gà Mơ

"Gà bà lắng nghe Gà Mơ và gật gù: "Cháu ngoan quá! Chắc cháu yêu quý bà ngoại cháu lắm! Từ giờ cháu cứ đến chơi với đàn cháu của bà cho vui, và kèm cặp thêm cho em Đuôi Cong. Mẹ của đám trẻ còn đang bận ấp lứa trứng mới nên bà không thể rời mắt khỏi mất đứa cháu nghịch ngợm và nhõng nhẽo này được!""
Bà của Gà Mơ

"Thỏ cũng vừa thở vừa giục Lợn: - Trời sụp đấy! Anh chạy đi kẻo chết không kịp ngáp!"
Nỗi sợ của Thỏ Con

"Thỏ con sợ không chịu đi. Bò và Lợn cũng đùn đẩy nhau. Thủ lĩnh Thỏ bực lắm. Ngài không cần ai dẫn, phăm phăm đi trước."
Nỗi sợ của Thỏ Con

"– Mẹ không thấy, Bo ạ!"
Siêu nhân cứu mèo

"– Con ăn cam nhé! – Hu hu … con không muốn ăn!"
Con bị ốm

"– Á… Tun Tun, sao mày cắn rách bóng của tao? Mày sẽ bị phạt, không được vào nhà nữa!"
Đi tìm Tun Tun

"–Hai em có thấy Tun Tun không? – Em không thấy! Hay nó ở ngoài công viên? – Bọn mình ra đấy tìm đi!"
Đi tìm Tun Tun

"– Tun Tun, tao nhớ mày quá. Mày sẽ không bị phạt nữa!"
Đi tìm Tun Tun

"– Còn 0 chú chim ăn ngô. Thế là không còn chú chim nào nữa rồi!"
Đếm chim

"– Tũn ơi, đến giờ ăn cơm rồi! – Con không ăn đâu!"
Con không có miệng

"–Sao con không ăn? – VÌ con không có miệng!"
Con không có miệng

"– Ồ, Tún không có miệng sao vẫn nói được kìa!"
Con không có miệng

"– Hôm nay Tũn không có miệng, Tũn không ăn đâu."
Con không có miệng

"– Tiếc quá, hôm nay Tũn lại không có miệng chứ!"
Con không có miệng

"Có một chú Dê con mập mạp, đỏm dáng. Được bố mẹ cưng chiều, Dê con không phải làm gì, suốt ngày rong chơi thỏa thích."
Bộ râu của Dê con

"Anh em nhà Cừu thì không tin, họ nghi ngờ nhìn chú Dê lạ và bảo nhau: - Dê bác sao sừng mới chỉ nhu nhú thế kia! Đã thế tiếng kêu lại "E…E…" như tiếng Dê con ấy nhỉ!"
Bộ râu của Dê con

"Miu và Cún lũn cũn đuổi theo chú bướm. Chúng hì hục chạy theo sau chú bướm, nhưng bướm bay quá nhanh. Bướm nhỏ bay rất nhanh, Miu và Cún không theo kịp. Chúng chạy quá chậm."
Miu, Cún và đàn bướm

"Bọ rùa không phải là bướm. Nó là một loại côn trùng khác."
Bọ rùa

"Bọ rùa là loài côn trùng cánh tròn, chứ không phải cánh dẹt."
Bọ rùa

"Đây là loài côn trùng nhỏ, chứ không phải là loài côn trùng lớn."
Bọ rùa

"Nhưng mình không có cuốn sách nào cả."
Ai có thể giúp mình nhỉ?

"Miu và Cún đuổi theo củ khoai. Hai bạn đuổi mãi, đuổi mãi... mà không sao bắt được củ khoai."
Miu, Cún và củ khoai

"Cún đi đôi giày mới, và thế là... Cún không thấy lạnh nữa."
Miu và Cún: Cún bị lạnh

"Nhưng Miu không có trong nhà. Ồ! Miu đâu rồi nhỉ?"
Miu và Cún: Miu đâu rồi nhỉ?

"Cún tìm trên giường, nhưng không có Miu ở đó."
Miu và Cún: Miu đâu rồi nhỉ?

"Cún tìm dưới gầm bàn, nhưng cũng không có Miu."
Miu và Cún: Miu đâu rồi nhỉ?

"Cún tìm sau cánh cửa, nhưng vẫn không thấy Miu."
Miu và Cún: Miu đâu rồi nhỉ?

"Cún tìm thấy Miu! Miu đang ngồi trên cây với một quả bóng. Miu không thể trèo xuống vì cái thang bị gãy rồi."
Miu và Cún: Miu đâu rồi nhỉ?

"Bạn vịt biết bơi nhưng không biết nhảy."
Tất cả chúng mình

"Bạn ngựa biết chạy nhưng lại không biết trườn."
Tất cả chúng mình

"Bạn rắn biết trườn nhưng lại không thể đi."
Tất cả chúng mình

"Và không quên lấy ba cây bút màu xanh."
Chào đón năm học mới

"Làm sao Gà Chíp bơi được khi đôi chân không có màng như chân Vịt?"
Vịt Con và Gà Chíp

"Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con ngửi thấy mùi nhang thơm. Thoảng khắp không gian, thật dễ chịu."
Lễ hội Phục Trang

"Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con thấy lễ hội đông thật là đông. Trên mặt đất không còn một chỗ trống."
Lễ hội Phục Trang

"“Con biết rồi ạ,” Veha nói to khi cậu lao ra khỏi nhà, bỏ lại đống lộn xộn trên bàn. Veha không muốn đến muộn. Cậu phải nói với Akra rằng hôm nay là một ngày tuyệt vời để thử nghiệm mẫu thiết kế máy bay giấy cánh ngắn phản lực siêu tốc của hai đứa."
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"“Nhưng...” Akra định nói. “Dù sao đi nữa, chiếc máy bay cánh dài trông không ổn đâu,” Veha ngắt lời bạn. “Chán! Cậu không bao giờ nghe tớ cả,” Akra hét lên. “Tớ không chơi nữa!” “Được thôi, bỏ đi,” Veha tức giận. “Tớ cũng chẳng cần cậu nữa.”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"“Veha!” Một giọng nói quen thuộc vang lên. “Cháu ổn chứ?” Chú Borey chỉn chu trong trang phục phi công, đầu đội mũ tiến lại gần Veha. “Chú cứ nghĩ sẽ được nhìn thấy nụ cười tươi của cháu cơ đấy.” “Bạn Akra muốn gấp kiểu máy bay siêu lượn thay vì máy bay phản lực, cho nên bạn ấy đã bỏ cuộc ạ.” Veha trả lời. “Giờ thì cả ngày hôm nay đã bị phá hỏng! Cháu sẽ không được đến sân bay và chơi phi máy bay nữa.”"
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"“Một phi công cũng cần có khả năng làm việc tốt trong nhóm nhỏ nữa,” chú Borey tiếp lời. “Cháu đã từng lắng nghe Akra chưa? Cháu nghĩ bạn ấy cảm thấy thế nào?” “Cháu đã chặn lời của Akra và không để cho bạn chia sẻ ý kiến,” Veha buồn bã. “Đó là một điều không tốt ạ.” “Hãy đi tìm Akra đi," chú Borey gợi ý."
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"Veha đi tới chỗ Akra và xin lỗi vì đã không lắng nghe bạn. Cậu vẫn muốn chơi với Akra và Akra cũng muốn làm bạn với cậu."
Chiếc máy bay tuyệt nhất

""Và bởi vì hôm nay không có gió, những chiếc cánh to hơn sẽ không bị thổi bay đi,” Veha nói thêm. Vậy là Veha và Akra liền chạy ra bàn và gấp chiếc máy bay siêu lượn của họ."
Chiếc máy bay tuyệt nhất

"Tất cả cùng nói: "Đây là nhà của tôi. Nhưng không chỉ của riêng tôi, mà của tất cả chúng ta.""
Nhà này của ai thế?

"Nhảy thật cao! Cao hơn! Cao nữa! Nhưng vẫn không với tới. Ôi, Thỏ biết phải làm sao?"
Không được rung chuông!

"Từ từ, Hổ phải đọc thông báo đã. "KHÔNG ĐƯỢC RUNG CHUÔNG." Dòng chữ viết. "Sao lại không được rung chuông?" Hổ tò mò."
Không được rung chuông!

"Ùmmm! Vo ve! Vo ve! Giờ Hổ và Thỏ đã biết vì sao không được rung chuông rồi."
Không được rung chuông!

"Nếu như con mèo không bị mắc trên cây thì em đã không phải bắc thang trèo lên cứu nó."
Lỗi tại con mèo!

"Nếu em không phải bắc thang để trèo lên cứu con mèo thì em đã không phải sửa cái thang. Và nếu không phải sửa cái thang thì em đã không đánh thức em bé nhà em."
Lỗi tại con mèo!

"Nếu em không đánh thức em bé thì mẹ em đã không phải vội vàng chạy ra khỏi bếp. Nếu mẹ không phải vội vàng chạy ra khỏi bếp thì con khỉ không thể vào được trong bếp."
Lỗi tại con mèo!

"Nếu con khỉ không lẻn vào nhà em thì đồ ăn sẽ không bị nó chén hết. Mà nếu đồ ăn không bị khỉ chén hết thì bố em đã không phải đi mua bánh mì roti và cà ri gà tại cửa hàng trà."
Lỗi tại con mèo!

"Nếu bố em không đi mua bánh mì roti và cà ri gà ở cửa hàng trà, thì con chó đã không đi theo bố về nhà."
Lỗi tại con mèo!

"Nếu con chó không đi theo bố về nhà, thì nó đã không gặm mất bài tập của em."
Lỗi tại con mèo!

"Các con vật bắt đầu tìm chỗ trốn. Chúng hỏi lẫn nhau, "Bọn mình nên trốn ở đâu để Tê giác không tìm thấy nhỉ?""
Trốn Tìm

"Cuối cùng, chỉ còn lại Thằn lằn. Tê giác không thể tìm thấy cậu ấy ở bất cứ đâu. Những con vật khác trêu chọc, "Cậu sẽ phải tìm rất rất khó khăn đấy!""
Trốn Tìm

"Tê giác ngồi bệt xuống đất, cố gắng để không khóc. Những con vật khác bắt đầu thấy thương cảm cho cô bé. "Cậu có cần một gợi ý không?" cả hội xúm vào hỏi. "Không, tớ không cần bất cứ ai giúp cả. Tắc kè có thể giỏi ẩn náu, nhưng tớ sẽ sớm tìm ra thôi!""
Trốn Tìm

"Cuối cùng, Tê giác cúi đầu nhìn xuống hồ. Đột nhiên, cô bé kêu lên, "Tắc kè! Tớ đã tìm thấy cậu!" Tắc kè cười toe toét. "Tớ đã trốn ngay trên sừng của cậu đây này! Khá thiên tài, phải không nào?""
Trốn Tìm

"Tê Giác cười. Giờ thì cô bé không còn cảm thấy ngại ngùng nữa. "Bây giờ đến lượt tớ đi trốn còn các cậu phải đi tìm tớ. Tớ đã biết mình sẽ trốn ở đâu rồi!""
Trốn Tìm

"Thỏ Nâu rất bối rối nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục đi dạo. Ngay lúc đó, cậu bắt gặp Sóc. Sóc rủ, "Trèo lên cây và chơi cùng với tớ đi." Thỏ Nâu liền trả lời, "Loài thỏ như tớ không trèo cây đâu.""
Tớ chính là Thỏ đây!

"Lần này, Thỏ Nâu gặp Chuột con. Chuột con cũng không tin Thỏ Nâu là thỏ. Thỏ Nâu nài nỉ: "Hãy nhìn tôi đi. Nhìn vào đôi tai, đôi chân của tôi này.""
Tớ chính là Thỏ đây!

""Tớ chả tin cậu đâu. Cậu màu nâu mà, vì vậy cậu cũng là chuột. Tớ không muốn nói chuyện với kẻ dối trá", bạn Chuột trả lời. Thỏ Nâu òa khóc, lòng đầy băn khoăn. Liệu mình vẫn còn là Thỏ Nâu chứ?"
Tớ chính là Thỏ đây!

"... nhưng cậu không thể ngủ được nếu thiếu bạn gối ôm."
Gối ôm đâu nhỉ?

"Ôi không phải. Bon nhìn nhầm cuộn len là quả bông của gối ôm."
Gối ôm đâu nhỉ?

"Sau sáu tiếng, chúng tôi đã tới Ngôi nhà mới, khoảng không trên trời Trạm Vũ trụ - chính là tên gọi; Xin chào nhé, nơi chốn đẹp tươi!"
Chuyến du hành mừng sinh nhật

"Chuyến đi này, tôi kể, bạn hỡi, Về phép màu không gian xa xôi. Hành tinh xanh - từ xa nhìn ngắm, Giữa Trạm vũ trụ ngập niềm vui."
Chuyến du hành mừng sinh nhật

"Bạn biết không? Bạn cần ngồi bên trong tên lửa để đi vào vũ trụ. Có nhiều loại tên lửa khác nhau, nhưng loại phổ biến nhất là loại mà Gon và con mèo của cô ấy đi vào. Tên lửa đưa họ đến Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS), là nhà của Gon trong không gian suốt hai tháng. Họ sử dụng một tàu vũ trụ tên là Soyuz để trở về Trái Đất từ ​​ISS. Có cả tàu vũ trụ đi từ Trái Đất lên ISS chở thực phẩm và nước đóng gói đặc biệt, và 16 thứ khác mà các phi hành gia cần để sống ở đó. Gon phải cẩn thận với việc sử dụng nước bên trong trạm vũ trụ. Mỗi giọt nước đều rất quý giá."
Chuyến du hành mừng sinh nhật

"Gon và các vật thể khác bên trong ISS lơ lửng như bóng bay. Bất cứ thứ gì không được cố định lại sẽ trôi nổi vì chúng dường như trở nên không trọng lượng trong không gian. Điều này xảy ra bởi vì chính trạm vũ trụ và mọi thứ bên trong nó luôn rơi rất nhanh về phía Trái Đất. Chính việc rơi với tốc độ nhanh này khiến Gon cảm thấy không trọng lượng. Nhưng nếu chúng đang rơi, tại sao mọi thứ không rơi xuống Trái Đất? Đó là bởi vì hành tinh của chúng ta có hình tròn, cũng như ISS và mọi thứ bên trong nó liên tục rơi xuống, bề mặt Trái Đất cong tròn khỏi chúng và chúng không bao giờ chạm tới mặt đất. Không có vòi nước bên trong ISS vì nước không thể chảy xuống trong môi trường không trọng lượng. Vì vậy, Gon phải dùng một loại dầu gội đặc biệt không cần gội lại, và cô bé cũng nuốt luôn cả kem đánh răng của mình. Nếu Gon để hở một túi nước do nhầm lẫn, các giọt nước sẽ trôi nổi khắp trạm vũ trụ và kết hợp lại tạo thành một quả cầu nước lớn."
Chuyến du hành mừng sinh nhật

"Cá vẹt có những chiếc răng chắc khỏe tạo thành cái mỏ như của con vẹt. Chúng dùng mỏ này để vét tảo từ san hô cứng. Có một số loài còn xơi luôn cả san hô, rồi sau đó thải ra một dạng cát mịn. Cát này dạt vào bờ tạo nên những bãi biển trắng đẹp. Cá hề và hải quỳ chung sống và giúp đỡ lẫn nhau. Cá hề giúp hải quỳ làm sạch xúc tu và dụ con mồi đến cho hải quỳ ăn. Đổi lại, hải quỳ cho cá hề trốn giữa đám xúc tu mà không bị đốt. Cá bàng chài là loại cá nhỏ chuyên vệ sinh cho cá lớn bằng cách ăn kí sinh trùng và lớp da chết. Cá lớn nhận biết cá bàng chài qua màu sắc và cách di chuyển như nhảy múa."
LẶN BIỂN!

"Mẹ không đồng ý mua váy mới cho Mai đi dự tiệc sinh nhật bạn. Chẳng có chiếc váy cũ nào của cô bé phù hợp cả!"
Chiếc váy lễ hội

"Mai quyết định nếu không được mua những chiếc váy mới, cô sẽ viết một câu chuyện mà trong đó nhân vật nữ chính sẽ có rất nhiều váy! "Trong câu chuyện, mỗi giờ cô gái sẽ có một chiếc váy mới. Tên của cô ấy là Hoa," Mai lẩm bẩm. Và thế là cô bé bắt đầu viết..."
Chiếc váy lễ hội

"Hoa thức dậy rất sớm để diện bộ váy mới. Sau đó, cô ấy rảo bước tới lễ hội mùa xuân, đây chính là khoảnh khắc cô đã chờ đợi cả năm trời. Nhưng thật không may, trên đường đi, cô bị trượt chân và ngã. Thế là cả người cô lấm lem toàn bùn đất."
Chiếc váy lễ hội

"Mai dụi mắt không tin nổi. "Làm sao cậu có thể bước ra khỏi câu chuyện được thế?" "Tớ cũng không rõ lắm. Tớ chỉ biết tớ rất tức giận vì cậu đã làm bẩn chiếc váy của tớ!" Hoa đáp."
Chiếc váy lễ hội

"Hoa thay quần áo và mang chiếc váy bám bùn của cô tới dòng sông. Cô bé ngâm chiếc váy trong nước, đập đi đập lại vào các tảng đá nhưng chiếc váy vẫn không sao sạch trở lại."
Chiếc váy lễ hội

"Hoa lại nhảy ra khỏi câu chuyện một lần nữa, phừng phừng tức giận: "Chiếc váy của tớ vẫn bị bẩn!" Mai phản kháng: "Sao cậu lại nhảy ra thế? Cậu làm trang sách bị ướt sũng rồi!" Hoa đáp: "Giặt váy của tớ như vậy thì mất cả ngày mới xong. Thế thì lễ hội tàn rồi còn đâu." Mai đáp lại cũng không vừa: "Vậy cậu mặc chiếc váy khác đi." Hoa khăng khăng: "Không bao giờ, tớ chỉ muốn mặc chiếc váy này thôi!" Mai bặm môi, nhíu lông mày và quay lại viết tiếp..."
Chiếc váy lễ hội

"Nhưng Hoa vẫn cứng đầu. "Tớ sẽ không quay lại câu chuyện nếu cậu không sửa váy cho tớ!""
Chiếc váy lễ hội

"Đến cuối lễ hội, một chú hề xuất hiện trên sân khấu và ném một miếng bánh lên không trung. Thật không may miếng bánh lại rơi trúng chiếc váy của Hoa."
Chiếc váy lễ hội

""Tớ sẽ không mặc một chiếc váy nào khác đâu," Hoa ngắt lời."
Chiếc váy lễ hội

""Còn tớ sẽ không kết thúc câu chuyện cho tới khi cậu làm vậy," Mai trả lời."
Chiếc váy lễ hội

"Mai chờ Hoa quay lại câu chuyện, nhưng cô không chịu. Cuối cùng, đã đến giờ Mai phải đi học. Sau khi trở về nhà, ăn tối, đi ngủ, rồi thức dậy, Mai thấy Hoa vẫn ngồi trên cuốn sách và đang ăn kẹo!"
Chiếc váy lễ hội

"Nhưng Hoa vẫn không chịu trở lại cuốn sách, viện cớ rằng: "Tớ đã no căng bụng vì ăn quá nhiều kẹo tối qua rồi. Với lại, vẫn còn bánh dính trên váy của tớ. Tớ không thể chụp ảnh trong bộ dạng này được!""
Chiếc váy lễ hội

"Diệp không thể bị sổ mũi ngày hôm nay được! Cô bé phải đi ĐÁ BÓNG! Đây là trận chung kết tranh Cúp Bóng đá Nổi tiếng!"
Sổ mũi

"Sụt xịt, sụt xịt. Diệp không thể chơi bóng đá được cho đến khi cô bé khỏe hơn. Cô bé sẽ rất nhớ các bạn của mình."
Sổ mũi

"Cảm lạnh do các hạt nhỏ gọi là virus gây ra. Chúng có thể bay lơ lửng trong không khí mà chúng ta hít thở và bám trên bề mặt những thứ chúng ta chạm vào. Khi những vius này xâm nhập vào mũi và cổ họng của bạn, chúng sẽ khiến bạn bị đau họng, đau đầu hoặc nghẹt mũi - hoặc thậm chí cả ba triệu chứng trên cùng một lúc! Cảm lạnh có thể di chuyển rất nhanh từ bạn đến bạn bè của bạn. Nếu bạn chạm vào bạn bè khi bạn bị cảm lạnh, hoặc hắt hơi hoặc ho gần họ, họ cũng sẽ bị ốm. Bạn có biết rằng một cơn ho hoặc hắt hơi có thể văng virus từ mũi và họng xa tới gần 4 mét qua không khí không? Điều này thật là tệ, các bạn nhỉ!"
Sổ mũi

"Tích tắc! Tích tắc! Henry liên tục trở mình, trằn trọc mãi mà không ngủ được. Tiếng đồng hồ tích tắc khiến cậu ấy phát bực. Cậu không thể ngủ yên với thứ âm thanh này."
Chuyến du hành thời gian

"Henry mở mắt, phát hiện ra mình đang ở một không gian và thời gian khác… Đó là Ai Cập cổ đại! "Sao mình lại ở đây?" Cậu tự hỏi. Kim Giây nói: "Cậu cần học cách trân trọng tớ! Thời xa xưa, con người không hề biết đếm giây. Chiếc đồng hồ đầu tiên trên thế giới chính là cái cột đồng hồ mặt trời kia kìa. Mọi người tính toán giờ và các mùa bằng chuyển động của bóng tháp trên mặt đất khi mặt trời rọi chiếu.""
Chuyến du hành thời gian

"Bỗng nhiên, một nhóm người lạ mặt tiến lại gần và ném giáo về phía Henry. Chỉ một giây trước khi mũi giáo chạm vào da cậu, Kim Giây kéo cậu tới một khoảng không gian và thời gian khác. Vèo!"
Chuyến du hành thời gian

"Henry cố gắng giật sợi dây giày ra nhưng không thể. Và rồi quả lắc đồng hồ sắp lao tới chỗ cậu. Giữa những tiếng ồn ào, Kim Giây hét to: "Nhanh lên, cởi giày ra đi. Bọn mình không còn thời gian nữa đâu!" Và chỉ một giây trước khi quả lắc đồng hồ lao tới, Kim Giây kéo Henry đến nơi an toàn. Vèo!"
Chuyến du hành thời gian

"Buổi sáng hôm ấy, ti vi đưa tin tháp đồng hồ Big Ben dừng hoạt động lần đầu tiên sau một trăm năm mươi tám (15 8) năm. Đó chính là nơi Henry đánh rơi chiếc giày. Henry không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. "Đây là sự thật ư? Chiếc giày của mình đã bị kẹt trong đồng hồ Big Ben thật á?" Chỉ thời gian mới có thể giúp cậu trả lời… hoặc có lẽ là Kim Giây!"
Chuyến du hành thời gian

"Bạn ấy có một mình. Cả nhà đã bơi đi mất mà không đợi bạn ấy rồi."
Chuyến phiêu lưu vẻ vang của Ghum Ghum

"Đó là gia đình của bạn ấy, họ không có ở xa lắm! Ghum Ghum vừa cười hạnh phúc vừa bơi về phía có tiếng động."
Chuyến phiêu lưu vẻ vang của Ghum Ghum